Chương 21

Bạch Bạch tỉnh dậy, phát hiện bốn phía đều một màu đen kịt, hơn nữa rõ ràng không phải đang ở trên chiếc giường lớn trong phòng kia. Vốn đã bị hoảng sợ, vừa mới kịp phản ứng nhận ra mình đã bị Mặc Yểm nhét vào trong tay áo, nàng lại bị hắn chế nhạo một trận không chút thương xót. Thù mới hận cũ lập tức phun trào trong lòng, tức giận đến nỗi tạm thời quên đi sự sợ hãi đối với hắn, nàng vừa oán hận cãi lại, mắng: “Đồ bại hoại!”, vừa cố gắng giãy dụa muốn cách xa hắn một chút.

Mặc Yểm chưa bao giờ là một quân tử nhún nhường, tốt tính cả. Trong mắt hắn, Bạch Bạch chẳng qua chỉ là một món đồ chơi mới, trêu đùa rất thú vị. Tuy hắn cực kỳ yêu mến, nhưng không có nghĩa là sẽ để mặc nàng tức giận chống đối, mắng lại mình. Phản ứng của Bạch Bạch lúc này khiến cho sắc mặt của hắn trầm xuống, trở tay đem nàng đặt xuống đầu gối, giật mạnh cái đuôi to của nàng một cái, nói với vẻ uy hiếp: “Xin lỗi đi!”

Bạch Bạch bị đau, kêu ì xèo hai tiếng. Nàng tuy rất dễ bị bắt nạt, nhưng tính tình lại hết sức quật cường, nửa điểm cũng không muốn khuất phục. Không thèm đếm xỉa, nàng khóc to lên, những giọt nước mắt từng chuỗi từng chuỗi rơi xuống trên quần áo của Mặc Yểm, một lát sau đã thấm ướt cả một mảng lớn.

Mặc Yểm vừa nhìn thấy nàng khóc, lập tức cảm thấy đau đầu. Nếu đổi là đứa yêu tinh khác thì hắn đã sớm khiến cho nó cút đi không chút thương xót. Hết lần này đến lần khác, hắn đúng là cảm thấy cực kỳ hứng thú với tiểu hồ ly này, căn bản không nỡ vứt bỏ.

Hắn cũng có thể dùng pháp thuật để làm cho nàng lập tức ngừng khóc, nhưng mà cũng không thể cứ một mực làm như vậy, vì một khi bản thân mình thu hồi pháp lực lại, tên tiểu tử này chắc chắn sẽ khóc đến long trời lở đất (*nguyên gốc: băng sơn địa liệt), càng không thể cứu vãn được.

Chẳng qua hắn chỉ là nuôi một con tiểu vật cưng, tại sao cuối cùng lại cảm thấy như mình đang chăm lo cho một đứa trẻ con?! Hơn nữa lại là một tiểu cô nương không biết xấu hổ, đặc biệt thích khóc!

Lại đánh nàng vài cái nữa không cho phép nàng khóc? Không được! Nhìn bộ dạng này của nàng, nếu muốn đánh nàng nữa, nàng chắc chắn sẽ càng khóc váng lên hơn.

Dỗ dành nàng, bảo nàng đừng khóc? Càng không được! Rõ ràng là nàng không nghe lời, chẳng lẽ còn muốn hắn phải nhận sai, nhận đã hành xử không thoả đáng? Mặt hắn còn để đâu được chứ! Hơn nữa, ngộ nhỡ nàng nuôi thói xấu, từ nay về sau hơi có chút không thuận ý là khóc náo lên không ngớt thì phải làm sao bây giờ?

Trong lòng Mặc Yểm vòng vo mấy phương pháp, nhưng đều cảm thấy không phải tốt lắm, cúi đầu một cái, trông thấy ở dưới sân Vân Hư và Hồng Hồng đã bị Thanh Nhi và Kim Hoàn Nhi làm cho tay chân luống cuống, đã rơi vào thế hạ phong… Có rồi!

“Ngươi xem tên đạo sĩ thúi và Hồng hồ ly kìa, sắp bị xà yêu xấu đánh bại rồi.” Mặc Yểm cười, xoay người Bạch Bạch lại về phía đó, để cho nàng có thể chứng kiến được rõ ràng tình hình chiến đấu ở dưới sân.

Bạch Bạch bận việc… tức giận khóc, cho nên cũng không còn chú ý mấy đến sự tình bên ngoài, lúc này bị Mặc Yểm nhắc nhở, đôi mắt mông lung đẫm lệ mới mở ra, quả nhiên trông thấy Vân Hư và Hồng Hồng đang bị Thanh Nhi và một con xà yêu khác chưa từng thấy qua, đánh đến tình thế cực kỳ nguy hiểm.