Chương 21

Cơn bão ập đến từ ngoài khơi đã chấm dứt sau một đêm âm ỉ, đâu đâu cũng thấy những nhánh cây bị quật ngã, các tấm bảng quảng cáo rơi ngổn ngang, những cột điện dây đứt lơ lửng, những người dân sầu não trước tổn thất… Trái ngược với cảnh tượng tàn tạ dưới mặt đất, bầu trời trong xanh đến khó tả, như vừa gột rửa sạch sẽ, các áng mây trong veo nối tiếp nhau bay lượn, ngước đầu nhìn lên, bầu trời cao vời vợi, thanh khiết và lấp lánh, cảm giác như vừa được tái sinh.

Buổi sáng, Gia Thông trả phòng cùng Nhâm Nhiễm bước ra, nói nửa đùa nửa thật: “Nếu một ngày nào đó em chán ngấy tình cảm bồng bột này của tuổi trẻ, nhất định phải nói thẳng, đừng e ngại ông chú này nhé. Tình cảm của con người rất dễ thay đổi, điều nay anh có thể hiểu được, cũng chấp nhận được. Cũng tức là, khi anh đổi số điện thoại anh sẽ báo em, khi điện thoại anh còn gọi được tức là anh vẫn còn nhớ em.”

Nhâm Nhiễm không biết trả lời câu dặn dò mang tính lí trí quá đáng của anh như thế nào.

Anh từ chối thẳng thừng khi Nhâm Nhiễm muốn tiễn anh ra sân bay: “Anh đưa em về. Anh không thích hình thức hóa một cuộc chia ly, nỗi buồn ấy thật nực cười.”

Nhâm Nhiễm đã biết, Gia Thông vốn không thích cảnh tượng quá lâm li bi đát, cô cũng không bằng lòng dung túng tình cảm trẻ con của mình dậy sóng, anh nói gì, cô đều gật đầu.

Hai người đậu xe tại cổng sau trường đại học Z, cô chỉ cho anh biết nhà của mình và bảo là muốn đi dạo một lúc. Đến khi nhìn thấy xe taxi của Gia Thông chạy xa dần, cô đột nhiên không muốn về nhà nữa.

Chưa bao giờ cô đi chơi qua đêm bên ngoài chứ nói chi đến chuyện ngủ tại nhà người khác. Dù biết hàng vạn điều không phải, cảm giác tội lỗi lại tự động nhường đường sang một phía, ngập tràn trong tâm trí cô giờ đây là nụ hôn nồng nàn và vòng tay ấm áp đêm hôm qua, cô cần một nơi mà không ai có thể quấy rối để hồi tưởng và tận hưởng lại cảm giác mới mẻ, xa lạ đó.

Cô chột dạ điện về nhà Gia Tuấn, chị Vương bắt máy, chị ta nói với cô trong nhà không có ai, cô giáo Việt và Gia Tuấn đều chưa trở về.

Cô lại gọi vào di động của Gia Tuấn, hỏi anh đang làm gì. Giọng Gia Tuấn khàn khàn, “Mẹ và anh vẫn đang ở công ty, cả đêm qua không ngủ, cha mẹ, cô, dì, chú và dượng tranh cãi kịch liệt trong văn phòng. Sáng sớm nay, ông nội hay tin chạy lên, cảnh tượng càng hỗn loạn hơn, anh không biết khi nào mới tranh cãi xong.”

Nhâm Nhiễm biết bà con của hai nhà Kỳ – Triệu rất nhiều, ông nội của Gia Tuấn không màng gì đến chuyện kinh doanh nữa nhưng vẫn giữ chức Chủ tịch hội đồng quản trị, cô và chú Gia Tuấn đều có không ít cổ phần trong công ty, còn dì và dượng anh ta đều giữ những chức vụ quan trọng trong công ty. Cô có thể tưởng tượng, nhóm người đó mà tụ lại thì chiến tranh sẽ diễn ra ghê gớm đến nhường nào. Cô cảm nhận sâu sắc nỗi buồn phiền Gia Tuấn đang đương đầu, chỉ biết an ủi anh: “Anh Tuấn, hôm qua Kỳ Gia Thông…” nhắc đến tên này, cô bất giác ngừng một lúc, “Anh ta đã nói là không cần tiền của nhà họ Kỳ, mẹ anh ta cũng có nói sẽ gọi điện cho bác Kỳ ngay. Vấn đề không phải được giải quyết rồi sao.”

“Nhưng cha anh cảm thấy có lỗi với hắn, càng muốn giúp hắn nhiều hơn, chú anh cũng nói đỡ phía sau, nói Kỳ Gia Thông tài năng siêu phàm, chỉ cần cho hắn cơ hội, hắn nhất định thành nghiệp lớn.” Gia Tuấn đột nhiên chuyển giọng, “Ý của chú, sau này nhà họ Kỳ không chừng đều trông cậy vào hắn, mẹ anh càng giận hơn. Bà nhắc đến chuyện năm xưa, chính chú và ông nội trọng nam khinh nữ, chê mẹ anh sau khi đẻ chị gái không sinh thêm được mụn con nào nên mới đồng ý chuyện cho cha nuôi tình phụ và con riêng.”