Chương 21

Ánh nắng sớm mai trong lành, Giản Dao mặc bộ váy công sở, đứng ở phòng trà, quan sát các đồng nghiệp qua tấm cửa kính. Thực tế, bức di thư của Vương Uyển Vi rất tối nghĩa. Nguyên nhân khiến cô tự sát và mạng lưới ma túy chưa chắc đã liên quan đến những con người này. Nhưng cũng có khả năng dính dáng đến ai đó.

Giản Dao cầm cốc trà, thong thả đi về khu vực văn phòng. Bạc Cận Ngôn nói bây giờ là giai đoạn cần che giấu thân phận. Do đó, cô lễ phép chào hỏi mọi người mới đi vào phòng làm việc của Bạc Cận Ngôn.

Một buổi sáng trôi qua trong yên bình.

Tiêu thụ là nghề lắm tiền. Buổi trưa, nhân viên phòng Khách hàng lớn số 3 ăn cơm tự chọn tại một tòa cao ốc ở bên cạnh. Giám đốc Lâm không đi cùng. Hình như cô ta rất ít khi xuất hiện tại những buổi tụ tập tự phát của nhân viên để giữ khoảng cách của một người lãnh đạo.

Bạc Cận Ngôn đương nhiên không đến.

Một đám người ngồi xung quanh chiếc bàn gỗ sát cửa sổ. Bên trái Giản Dao là Bùi Trạch, bên phải là Mạch Thần. Thẩm Đan Vi ngồi phía đối diện, cô ta vẫn lãnh đạm thờ ơ như thường lệ. Lão Chân tỏ thái độ ôn hòa còn lão Tiền luôn nghiêm nghị như khúc gỗ.

“Chỉ khi nào gặp khách hàng, Đan Vi mới trưng bộ mặt dịu dàng như nước của chị ấy.” Bùi Trạch nói nhỏ bên tai Giản Dao. “Vì vậy, chị ấy thường bị các phòng ban khác trong công ty khiếu nại.”

Tất cả mọi người đều cười, Thẩm Đan Vi cũng cười tủm tỉm. Thấy Bùi Trạch đặt tay lên thành ghế sau lưng Giản Dao, cô ta nhắc nhở: “Thỏ trắng, cô cẩn thận kẻo bị sói xám ăn thịt đấy!”

“Chị nói gì chứ?” Bùi Trạch trừng mắt với Thẩm Đan Vi rồi ngoảnh đầu về phía Giản Dao. “Em đừng bận tâm đến lời chị ấy.”

Giản Dao gật đầu. “Không đâu.” Cô giơ ly trà trước mặt. “Tôi là người mới, xin kính mọi người một chén. Cám ơn sự giúp đỡ của các anh, các chị trong mấy ngày qua. Hy vọng từ nay về sau, các anh chị hãy chỉ giáo để tôi có thể làm việc tốt hơn.”

Không khí xung quanh bàn ăn càng sôi nổi, thân thiện. Ăn được một lúc, Bùi Trạch giúp Giản Dao múc một bát canh. Anh ta nói: “Em có biết rốt cuộc thân phận của Bạc Tổng là gì không? Em biết thì nói ra đi, để mọi người đỡ thắc mắc trong lòng.”

Mọi người đều dồn ánh mắt về phía Giản Dao. Cô ngẫm nghĩ, trả lời: “Hình như anh ấy là họ hàng của chủ tịch.”

Mọi người ồ lên, lão Tiền lên tiếng: “Sao cô biết?”

Giản Dao nói: “Hôm qua tôi nghe anh ấy gọi điện cho Chủ tịch, anh ấy kêu Chủ tịch là chị gái.”

Bùi Trạch đoán: “Thế thì nhất định là em họ, tôi chưa bao giờ nghe nói Chủ tịch có em trai ruột.”

Giản Dao nói: “Vụ đó tôi chịu thôi.”

Thẩm Đan Vi đột nhiên mỉm cười, thần sắc cô có vẻ không tự nhiên: “Tò mò mãi, hóa ra là anh ngự đệ[1].”

[1] “Ngự đệ” xuất phát từ bộ Tây Du Ký, Đường Tăng là em vua nên được gọi là ngự đệ. Sau này, từ “ngự đệ” chỉ em trai của vua.

Mọi người cười ồ lên, Giản Dao cũng nhếch khóe miệng.

Anh ngự đệ… Thẩm Đan Vi quả là có tài.

Bữa cơm diễn ra trong không khí vui vẻ. Tuy nhiên, Giản Dao chú ý, Mạch Thần ngồi bên cạnh cô rất trầm mặc. Anh ta khiến người khác cảm thấy yên bình. Người làm nghề tiêu thụ thường có ngoại hình không đến nỗi tệ. Đám người trước mặt Giản Dao là một ví dụ. Trong số này, Bùi Trạch đẹp trai nhất. Anh ta có thân hình cao lớn, có thể so sánh với Lý Huân Nhiên. Tuy nhiên, Lý Huân Nhiên mấy năm gần đây rèn luyện được khí chất lạnh lùng, còn Bùi Trạch rất vui vẻ cởi mở và nhiệt tình, thậm chí có một chút playboy. Ngoại hình của Mạch Thần cũng không tồi. Nói một cách công bằng, Giản Dao cảm thấy anh ta dễ chịu hơn. Anh ta mặc áo sơ mi trắng đơn giản, sạch sẽ như cậu con trai nhà hàng xóm.