Chương 21

Anh sao vậy? Mệt ở đâu phải ko? – Bà Châu bước đến bên cạnh chồng, nhẹ nhàng hỏi.

– Ko. Ko có gì hết. – ông Phác thoáng lúng túng.

– Vậy tại sao mặt anh lại trắng bệch ra thế kia. Nói cho em nghe có chuyện gì đi.

Ông Phác tần ngần nhìn người vợ trước mặt mình. Trong đôi mắt sâu thẳm như ánh dương đó có cái gì mách bảo ông rằng bà đã biết tất cả mọi chuyện. Nhưng…mặc kệ những ý nghĩ đó chực bủa vây, ông vẫn lắc đầu.

– Thật sự là ko có chuyện gì cả. Chỉ là…hơi mệt.

– Vậy được. Ta đi nghỉ thôi.

Bà Châu dìu chồng vào phòng. Đôi mắt bà ta dường như đã nói lên tất cả. Những biểu hiện khác lạ của chồng khi nghe bản nhạc đó. Những lời nói dối ấp úng… Bà biết hết, khuôn mặt sắc lạnh chém vào ko gian một nhát vô hình. Ko ai biết bà ta định làm gì.

“Vy! Tại sao hôm nay mày ko đến hả? Ít ra mày cũng phải đến cổ vũ tao chứ. Rốt cuộc là mày đã đi đâu hả Vy?”. Uyên bực tức hét vào điện thoại.

“Ơ..tao…tao vẫn ở trường mà…”. Vy ấp úng trả lời.

“Mày nói dối. Mày ko ở trường. Tao đã qua lớp mày mà ko thấy. Con bé lớp trưởng nó bảo mày hôm nay xin nghỉ mà. Tại sao mày lại nói dối tao chứ. Rốt cuộc là có chuyện gì? Tao thấy dạo này mày rất lạ.”

“Làm gì có chuyện tao lạ chứ…tao…vẫn là tao thôi. Hôm nay tao ko được khoẻ nên…nghỉ. Mày….mày…thi tốt chứ..?”- Vy tìm cách chuyển chủ đề.

“Tất nhiên. Mày nghĩ tao là ai. Lần này con nhỏ Linh đó sẽ phải rời xa Huy. Haha…”- Uyên cười sung sướng. Dường như con nhỏ đang ngầm khẳng định rằng. Nó sẽ thắng. Bằng bất cứ giá nào.

“Ừm. Chúc mừng mày. Thôi. Tao… đi ngủ…tao mệt rồi. Bye..” Vy nói nhanh rồi cúp máy. Vy ko biết phải làm gì lúc này. Đầu óc nó đang quay cuồng, choáng váng đến lạ thường. Từng cơn gió nhẹ rít qua khung cửa sổ phả vào phòng mang theo chút hơi sương lành lạnh chợt làm Vy rùng mình.

Đóng chặt cửa sổ rồi ngồi bó gối trên giường. Vy bồi hồi nhớ lại cuộc nói chuyện cách đó 1 tiếng. Đôi mắt nâu xoáy sâu vào tấm rèm cửa kia. Lơ đãng một ý nghĩ xa xăm nào đó.

Vy là người đã chứng kiến toàn bộ sự việc. Từ lúc gia đình Uyên bước xuống xe đến lúc Nhật hối hả đưa bác Lan đến bệnh viện. Khi bà Lan nhìn thấy bố của Nhật, khuôn mặt bà chợt tái nhợt một cách lạ thường. Ánh mắt đó…vừa hiện hữu vẻ hoảng sợ vừa như ánh mắt của một nỗi nhớ dai dẳng. Một tình yêu dạt dào mà từ lâu đã bị ai đó lãng quên.

Vy được biết rằng, Linh ko có bố mà sống với mẹ. Trong nhà chỉ có hai mẹ con nương tựa vào nhau mà sống, dường như bóng hình người bố là quá đỗi nhạt nhoà.

Vy chợt giật mình. Ánh mắt đó của bà Lan, vốn ko phải ánh mắt của một người bình thường dành cho người khác. Ánh mắt …chứa chan bao tâm tư tình cảm trìu mến nhưng lại ẩn hiện một nỗi đau khổ vô hình, thầm kín.

Chẳng nhẽ…

.

Rồi bà Lan ngất đi.

Vy đã đi theo mà ko vào trường.

.

Ban đầu, Vy ko chắc chắn về suy đoán của mình chút nào. Nhưng khi nghe được cuộc nói chuyện giữa bà Lan và Nhật, Vy đã thầm khẳng định rằng những suy nghĩ đó là đúng. Người đó..nhất định là bố của Linh.

Cái ý nghĩ đó của Vy chợt làm nó thấy sợ hãi. Nếu Linh là con gái ông Phác thật thì chẳng phải sẽ có quan hệ anh em hay chị em gì đó với Uyên và Nhật sao ? Trong khi đó, Uyên lại th ường xuyên đối đầu với Linh, coi Linh như kẻ thù ko đội trời chung. Nếu biết đ ược sự thật này, Uyên sẽ ức mà chết mất. Còn Nhật, cậu ấy…thích Linh… Nghĩ đến đây tim Vy chợt nhói lên một cách lạ th ường. Trái tim phản chủ ngày càng đau đớn một cách dữ dội làm Vy suýt ngã. Nhật…Nhật thích Linh nhiều như vậy, cậu ấy chắc sẽ đau khổ lắm. Vy biết điều đó, mặc dù Nhật ko bao giờ nói ra nhưng Vy biết Nhật thích Linh nhiều l ắm. Cậu ấy luôn đứng từ xa dõi theo từng bước đi của Linh, luôn âm thầm đứng đằng sau cổ vũ, quan tâm tới Linh. Ánh mắt cậu ấy khi nhìn Linh phản chiếu một niềm hạnh phúc đến vô bờ. Giống… như Vy vậy.

Chính vì điều này mà Vy đã nhiều lần ghen tỵ với Linh. Có lúc còn tỏ ra căm ghét Linh hơn bao giờ hết. Bởi vì, Linh ko hề hay biết về tình cảm của Nhật để đáp lại. Ko phải Linh vô tâm mà vì nó quá vô tư. Nhưng giờ đây, Vy lại tự cười chính bản thân mình. Lòng đố kỵ ghen ghét sẽ ko bao giờ tồn tại trong tình yêu. Nếu Nhật ko bao giờ có thể thích Vy thì có lẽ Vy sẽ cao thượng mà chúc phúc cho Nhật. Người tốt sẽ xứng đáng được hưởng hạnh phúc, đúng ko ! Và có khi nhờ sự vô tư đến vô tâm đó của Linh sẽ làm Linh ko phải khóc. Mà người đau buồn nhất có lẽ là Nhật. Thử hỏi, nếu Nhật buồn, thì Vy làm sao có thể cười được đây.

Cuộc đời là vậy sao ? Luôn xảy ra những điều trớ trêu như vậy. Có thể đó là sự trừng phạt dành cho những con người si tình chăng. Mà cũng có thể đó là thú vui của ông trời cũng nên.

Nỗi đau khổ hoà vào dòng nước mắt mặn chát còn đọng lại trên khoé môi. Vy nắm chặt gấu váy rồi rảo bước ra khỏi cổng bệnh viện. Vy cần phải về và ko muốn suy nghĩ nhiều thêm nữa. Mọi chuyện xảy ra quá nhanh khiến đầu óc Vy như quay cuồng, nhức nhối.

Vy cố chạy, chạy thật nhanh để cố quên đi mọi thứ. Mặc cho gió có thốc vào da mặt đau rát đến đâu. Vy ko quan tâm nữa…

KÉT !!!!

Tiếng phanh gấp của chiếc xe máy vang lên khiến Vy thấy chói tai vô cùng. Trong ánh sáng mập mờ của ánh đèn đường, Vy lờ mờ nhận ra bóng người đang ngồi trên xe đó. Người mà Vy ko muốn gặp nhất vào ngay lúc này.

– Cậu làm gì mà chạy như ma đuổi thế hả ?

Nhật ngoái lại đằng sau hỏi Vy. Từ lúc ngồi trên xe tới giờ, Vy ko nói lời nào, trái hẳn với vẻ thường ngày của Vy. Thấy vậy, Nhật bèn cất tiếng trước. Thế nhưng, Vy dường như ko chú tâm tới câu hỏi của Nhật, mắt vẫn lơ đễnh nhìn bầu trời về đêm.

– Vy ! Cậu sao thế ?

– Ơ hả ? cái gì ?

– Tớ hỏi cậu là tại sao cậu lại chạy nhanh như vậy, có ai đuổi theo cậu à ?

– Ko, ko phải. Ko có chuyện gì hết. – Vy luống cuống trả lời.

– Thật vậy à ? – Nhật ngờ vực.

– Ừm.

Nhật ko hỏi thêm nữa. Nếu Vy có cái gì đó khó nói mà ko muốn nói cho cậu biết thì cậu sẽ ko hỏi nhiều làm gì. Nhật chỉ tình cờ nhìn thấy Vy trên đường từ bệnh viện về. Trời lại về khuya nên Nhật cũng nỡ để Vy về một mình trên con đường vắng vẻ đó. Dù gì cũng quen nhau được mấy năm rồi, tình bạn cũng có phần khăng khít hơn , quan tâm bạn bè cũng là lẽ thường tình thôi mà.

.

Hơi sương lành lạnh nhẹ nhàng phả vào mặt Vy. Nỗi buồn dường như đang tê cóng lại trong lòng. Vy có thể làm gì cho người con trai mà Vy yêu đây ? Làm gì để cậu ấy sẽ ko đau khổ khi biết được sự thật này ?

Vy nhẹ nhàng tựa đầu vào vai Nhật để tận hưởng một chút bình yên còn sót lại. Đôi mắt khẽ nhắm, dòng nước mắt nóng hổi từ từ rơi xuống.

– Vy ơi ! Đi ngủ đi con. Muộn lắm rồi đấy. Mai còn đi học nữa. – Mẹ Vy gõ cửa nhắc nhở.

– Vâng. Con ngủ ngay đây.

Ánh đèn cuối cùng còn sót lại trong căn phòng màu hồng vụt tắt. Ko gian tĩnh mịch ko một tiếng động. Ngoài trời, gió vẫn rít qua từng khe cửa đung đưa những tán lá xanh biếc như muốn hoà cùng từng dòng suy nghĩ của cô gái trẻ bên trong căn phòng.

Có lẽ, gió cần phải thổi mạnh hơn chăng?