Chương 21

Trở lại Hoàng Thế Lãm.

Khi chàng chui vào trong chiếc đầu nhạn mới biết chắc mình vừa thoát khỏi đại họa. Mặc dù bên ngoài đang có cơn chấn động dữ dội, nhưng bên trong lại tĩnh lặng như tờ.

Hai viên ngọc Dạ minh châu đính trên vách phát sáng tạo thành một không gian huyền diệu.

Mặc dù đã được bình yên rồi, nhưng tâm trí Thế Lãm vẫn không ngừng xáo trộn, chàng luôn tự hỏi thầm tại sao lão Hắc Lâu giáo chủ lại đoán chắc mình sắp chết. Cùng với ý niệm đó, Thế Lãm cảm nhận xương cốt mình bứt rứt vô cùng. Chàng ngồi kiết đà ngay trên mặt đá, vận công điều tức đến lúc đó mới phát hiện sự rã rời ở các khớp xương.

Chàng lẩm nhẩm nói :

– Chết rồi, mình vô tình bị lão Hắc Lâu giáo chủ đoạn cốt.

Thế Lãm bặm môi, tự gõ vào đầu mình :

– Ái chà, mình đã từng nhận là nam nhân thông minh nhất trong thiên hạ, thế mà lại bị lão quái hại dễ dàng như vậy được.

Thở dài một tiếng, Thế Lãm nhìn quanh bên trong tòa Nhạn lâu này trống hoác, chỉ mỗi hai viên Dạ minh châu và một ngọn bạch lạp thì nó chẳng khác nào gian thạch lao kín như bưng, không một lối ra.

Chàng nhìn lên lỗ tò vò chàng vừa chui vào, bây giờ đã bị đá phủ kín rồi. Chắc chắn chàng không thể nào thoát ra bằng con đường đó được. Nghĩ như vậy Thế Lãm càng não nề hơn.

Chàng lắc đầu than thầm :

– Mình không chết bởi đá đè, cũng tán mạng trong gian Thạch lao này. Thà bị đá đè chết còn hơn ngồi đây chờ cái chết đến từ từ.

Suy nghĩ mãi vẫn không tìm được lối ra, Thế Lãm đâm ra chán nản vô ngần. Chàng nhìn lên cây bạch lạp nghĩ thầm :

– “Đằng nào cũng chết, thôi thì chuẩn bị trước chỗ yên nghỉ, để vong linh còn có nơi nương tựa”.

Nghĩ như vậy, Thế Lãm liền tiến thẳng đến bên ngọn bạch lạp.

– Dùng ngọn bạch lạp này để đưa tiễn vong linh mình xuống âm ty.

Chàng thò tay gỡ cây bạch lạp. Đến lúc này Thế Lãm mới phát hiện, cây bạch lạp không phải là cây bạch lạp bình thường, mà đó là một ngọn đèn bằng kim loại được chế tác, hình thức bên ngoài chẳng khác gì những cây sáp thật.

Chàng trố mắt quan sát cây đèn đó, thấy hàng chữ thảo khắc thật tinh xảo như rồng bay phụng múa :

– Pháp tướng nhiếp chính Hiền Công chi mộ.

Dưới chân đèn còn hàng chữ nửa mờ nửa tỏ, bắt buộc Thế Lãm phải dí mặt sát vào mới đọc được.

– Vô Ảnh đăng.

Thế Lãm sững sờ :

– Sao cây đèn lại có tên Vô Ảnh đăng.

Thuận tay Thế Lãm gỡ cây đèn, nhưng không làm sao có thể nhấc cây đèn lên được.

Chàng cau mày, tỏ ra thắc mắc vô cùng, nghĩ thầm ngọn Vô Ảnh đăng nhỏ bé này mà mình không gỡ nổi, chẳng lẽ thuật đoạn cốt của lão quái kia linh nghiệm nhanh như vậy sao, giờ thì mình đã trở thành vô dụng rồi chăng?

Chàng lắc đầu không tin vào ý niệm đó.

Thế Lãm chú ý quan sát ngọn đèn. Vô tình chàng xoay ngọn đèn.

Cả tòa nhạn lâu chuyển động xoay theo ngọn đèn đó. Thế Lãm giật mình buông ngọn đèn ra. Chàng nhìn ngọn đèn chằm chằm, ngọn đèn này có thể xoay chuyển cả tòa Nhạn môn, thật là không thể tưởng tượng được.

Thế Lãm nhìn sững ngọn đèn mà nghĩ phải có điều gì đó xảy ra với ngọn đèn này chứ.

Đằng nào mình cũng chết, thử xem điều bí mật đó là gì.

Thế Lãm quyết định xong liền xoay ngọn đèn đúng một vòng. Và tòa Nhạn lâu cũng xoay đúng một vòng, hai viên dạ minh châu bị biến mất, đồng thời tim đèn bật sáng.