Chương 21 – Bắt gian (2)

Trong nhà hàng kiểu u, tiếng dương cầm thanh thoát dịu dàng tràn ngập tới mỗi góc phòng.

Chiếc đàn dương cầm được đặt trên bục cao, xung quanh là hoa tươi và những ngọn nến đủ sắc màu, ánh nến yếu ớt lay động càng làm tăng thêm vẻ rực rỡ lấp lánh của nó. Trên mỗi bàn ăn được đặt một ngọn nến nhỏ xinh, ánh nến mong manh càng làm nổi lên khung cảnh bên ngoài cửa sổ, lãng mạn mà ấm áp.

Khung cảnh như thế, bầu không khí như thế, rất đẹp đẽ, rất vui tươi phải không? Nhưng đương nhiên Tô Tiểu Mộc không nghĩ như thế. Cô nhìn chằm chằm vào thực đơn: “Không có ca cao nóng, cũng không có pizza, thế bọn họ có món gì đây hả?”

Anh ba Tô Nhạc Trình cũng nói: “Đúng đấy, món bít tết rắc tiêu đen anh thích nhất cũng không có, bít tết của tôi ơi! Hu hu!”

Anh cả bên này cầm nĩa ăn cũng hạ giọng thì thầm: “Hiếm khi chú ba mời ăn cơm, thế mà gọi cái gì cũng không có.”

Trong bốn anh em chỉ còn có anh hai Tô Cẩm Trình vẫn bình tĩnh, nhìn mấy người đang cãi cọ, anh chậm rãi uống ngụm cà phê rồi mới chỉ vào bà mối, nói: “Ca cao nóng, pizza, bít tết rắc tiêu đen, mấy thứ này trước khi em tới đều có hết.”

Bà mối nghe vậy thì giật mình, trừng mắt: “Liên quan…” Từ “đếch” sắp nhảy ra khỏi miệng thì bà mối liếc thấy Hạ Hà Tịch đang mím môi cười nhạt, nơi khóe mắt tràn đầy ý cười gian xảo. Cố gắng nuốt từ “đếch” vào bụng, bà mối chán nản nói: “Liên quan… gì tới em? Không lẽ em đến thì nhà hàng này mất điện chắc?”

Đúng thế, dùng bữa tối dưới ánh nến không phải là chủ đề lãng mạn của nhà hàng kiểu u nổi tiếng đêm nay, mà là do… mất điện thật (==). Không những mất điện, chuyện mất điện này còn rất khả nghi. Chuyện là bà mối bị ba ông anh kéo tới nhà hàng này một cách khó hiểu, sau khi tận mắt trông thấy Hạ Hà Tịch và Lộ Lộ đang nói cười vui vẻ, bà mối im lặng mất ba giây rồi quay người bước đi.

Tô Nhạc Trình thấy vậy bèn vội càng kéo bà mối lại, hùng hồn khuyên nhủ: “Em gái, mày đi như thế là sao? Bỏ qua cho đôi gian phu giâm phụ như thế à? Mày không phải là quay người bước đi, mà phải xông vào! Chất vấn tên gian phu này, tại sao trong nửa tháng ngắn ngủi mày đi công tác đã quấn lấy Lộ Lộ?”

Bà mối ngước mắt, im lặng nhìn ông anh ba một lượt, cuối cùng nặn ra hai từ: “Vớ vẩn!” Nói xong, cô quay sang lườm anh cả, anh hai, nói: “Tô Nhạc Trình rảnh rỗi sinh nông nổi đã đành, sao hai anh cũng như vậy hả? Thích làm trò với anh ấy à? Không phải đã giới thiệu Lộ Lộ cho Hạ Hà Tịch trước mặt tất cả mọi người rồi sao? Hai người họ ăn cơm thì kỳ lạ lắm sao? Nghe kinh khủng lắm à? Thế mà các anh còn chơi trò theo dõi! Còn nữa, Hạ Hà Tịch thích ăn cơm với ai thì ăn cơm với người đó thôi, liên quan gì đến em?”

Nói xong, tất cả đều im lặng. Một lát sau, anh ba Tô Nhạc Trình mới sờ cằm, ngẩng mặt lên trời: “Sao anh… chậc, ngửi thấy có mùi chua nhỉ?”

Anh cả gãi đầu: “Ha ha.”

Bà mối lườm ba ông anh bằng ánh mắt sắc lạnh, bực bội nói: “Là cái mũi của anh không linh chứ sao! Chua với ngọt cái gì? Em thấy trên thế giới này thì anh là chua nhất, vớ vẩn nhất, hai người họ cùng ăn cơm thì có gì lạ? Nói thật cho các anh biết, Lộ Lộ có bạn trai từ lâu rồi, em đã gặp!”

Tô Khiêm Trình và Tô Nhạc Trình nghe vậy thì tắt tiếng hẳn. Chỉ có anh hai trầm tư suy nghĩ một lát, rồi khoanh tay, nhếch môi nói: “Em gái, anh hỏi em mấy câu nhé?”