Chương 21 – Bước chân vào nhà anh ta

Tuần Tuần lấy chìa khoá mở cửa nhà, lúc này dù là ánh mắt soi mói của mẹ cũng khiến cô cảm thấy lòng ấm áp lên nhiều. Nhưng khi cô bật đèn lên, đón cô chỉ có tiếng kêu thảm thiết của con mèo và hai bóng đen, một cái bóng chui xuống dưới chân cô, còn một cái bóng thì xé gió bay vụt đến. Tuần Tuần vội né người, suýt chút nữa bị nó va vào lưng.

Định thần lại cô mới biết, “hung khí” suýt nữa thì tiếp xúc một cách “thân mật” với mặt cô là một chiếc dép lê thêu hoa, màu đỏ chói mắt của chiếc dép cho thấy nó thuộc về nữ chủ nhân ngôi nhà này. Còn cái đống xôm xốp như lông dưới chân chính là con mèo cô mang về từ nhà Tạ Bằng Ninh.

Tuần Tuần theo đà ngồi xuống ôm con mèo lên, nó vội co người lại run rẩy trong vòng tay quen thuộc. Không chờ cô lên tiếng hỏi, mẹ cô đã xuất hiện rất đúng lúc ở cửa phòng ngủ của cô, chân chỉ đi một bên dép, cất giọng nói sắc như dao: “Về đúng lúc lắm. Nhanh chóng đem cái con mèo chết tiệt này đi, kẻo không lại làm bẩn dép của mẹ”.

“Lại sao vậy ạ?” Tuần Tuần hỏi, kể từ ngày cô mang con mèo về nhà cho đến nay, mẹ cô luôn cảm thấy nó làm ngứa mắt bà, hơi một tí là lại đòi ném nó đi. Nhưng thái độ ghét bỏ ấy chỉ dừng lại ở lời nói chứ chưa thể hiện ra bằng hành động quyết liệt như thế này.

“Nếu hôm nay mà còn giữ con mèo ấy ở lại nhà, nhất định tao sẽ đem nấu nhừ nó.”

“Mẹ, cũng chỉ là một con mèo thôi mà, việc gì mà phải nổi giận vì nó?” Nghe thấy mẹ nói như vậy, biết rõ đó chỉ là những lời tức giận, nhưng trong lòng cô không khỏi cảm thấy bất ổn. Nhưng nơi đây dù gì thì cũng là nhà của mẹ, cô đã ly hôn vì lý do kia khiến mẹ cô mất mặt, phải cum cúp quay về nương nhờ nhà mẹ đã đủ lắm rồi, thế mà còn mang theo một con mèo. Trong lòng cô biết rõ, mẹ cô chịu để cho cô và con mèo một chốn nương thân đã là quá tốt rồi, cô đâu còn dám thẳng lưng mà nói lại, bây giờ chỉ mong qua được ngày nào hay ngày ấy, cố sao cho đến khi hết hạn với bên thuê nhà, để cô có thể chuyển về đó thì mọi chuyện sẽ ổn.

Tuần Tuần đoán, chắc là tại con mèo lại gây chuyện gì rồi đây. Cô ôm con mèo đứng dậy, nói với mẹ: “Có phải là nó lại làm hỏng thứ gì không ạ? Mẹ, mẹ bớt giận đi, nếu vậy con sẽ đền mẹ gấp đôi”.

Mẹ cô cười gằn bằng giọng mũi, “Mày đền cho mẹ à? Tuần Tuần ơi là Tuần Tuần, con dựa vào núi vàng núi bạc gì thế? Mẹ đã nói rồi, đến bản thân mày còn khó giữ nổi, thế mà còn nuôi cái của nợ ấy làm gì? Bẩn thỉu, hôi hám không nói, con biết rõ mẹ rất không thích lũ chó mèo rồi. Con là con gái mẹ, sống ở đây thì thôi cũng được, nhưng còn con mèo ấy, mẹ đã chịu lâu quá rồi, hôm nay dù thế nào cũng không thể để nó lại trong nhà này được!”.

Tuần Tuần cảm thấy rất khó xử, định cố gắng thuyết phục mẹ, “Nó được người nuôi quen rồi…”.

Nói chưa được nửa câu, đột nhiên cô dừng lại không sao nói tiếp được nữa, bởi vì tất cả những lời định nói đó đã bị giọng của một người đàn ông cắt ngang.

“Anh đã xối nước mấy lần rồi, em xem lại cho anh đi. Không biết vết thương này có cần phải tiêm vắc xin phòng dại không?”

Dưới ánh mắt và vẻ mặt hết sức sửng sốt của Tuần Tuần, Chu Thuỵ Sinh cởi trần, vừa đi từ phòng tắm ra vừa ngoái đầu lại nhìn phía sau lưng mình. Ông ta chỉ chú ý đến việc nói với mẹ Tuần Tuần, nên khi bất chợt nhìn thấy Tuần Tuần cũng giật thót người, rồi vội vàng rút ngay chiếc khăn tắm đang vắt trên vai xuống che người. Nhưng vì đó chỉ là một chiếc khăn mặt bình thường nên làm sao che kín hết được cả thân thể chỉ với độc một chiếc quần lót của ông ta, do đó che được phần ngực thì lại để hở cả một khoảng bụng to trắng hếu.