Chương 21 – Diệp Nham

Lê Khanh Thần tìm gặp Diệp Mộc là vì chuyện cái clip, cô ta đương nhiên muốn nhân dịp này làm cho Trương Lâm nổi tiếng hơn. Hiện nay giới truyền thông đang ngầm ám chỉ chuyện Trương Lâm – nghệ sĩ mới vào nghề là đối tượng qua lại của Hồ Kha, Diệp Mộc chỉ cần thêm mắm thêm muối một chút, tung vài bức ảnh hoặc tin tức ra ngoài, cuộc tình tay ba này có thể trở nên nóng sốt, người được lợi nhất sẽ là Trương Lâm.

“Tuần này, ca khúc Chị gái của Trương Lâm đã leo lên vị trí số một trong bảng xếp hạng âm nhạc, phần lời cũng như hòa âm phối khí của ca khúc này được Trần Hiểu Vân làm từ đầu đến cuối, cô ấy là ân nhân của Trương Lâm, chúng ta không thể làm thế này được.” Diệp Mộc từ chối một cách hợp tình hợp lý.

Lê Khanh Thần cười dịu dàng: “Tôi chỉ nêu ra ý kiến, nếu chị đã nói nghiêm trọng như vậy… Fine, tôi cũng không nói thêm nữa.” Khi nói, giọng điệu của cô ta giống hệt như ông anh, điều này khiến cho trái tim Diệp Mộc không hiểu sao cũng gợn sóng. “Thật ra hôm nay tôi gọi chị đến đây không phải để nói chuyện này.” Lê Khanh Thần chuyển chủ đề, “Diệp Mộc, tôi tìm chị là vì mẹ Cận Thần muốn gặp chị.”

“Chị muốn nói…?”

“Bà ấy là mẹ của Giám đốc Lê, bà Lê. Người sinh ra tôi là người vợ sau.” Lê Khanh Thần càng cười càng dịu dàng.

Diệp Mộc ngại ngùng đứng dậy: “Phó giám đốc, xin lỗi…”

Trong lúc nói chuyện, Lê Khanh Thần cho xe đỗ trước cửa khách sạn, sau khi xuống xe cô ta kéo tay Diệp Mộc, vô cùng thân mật “Đây là sự thật, không cần phải xin lỗi. À còn nữa Mộc Mộc, về sau không ở trước mặt mọi người trong công ty thì chỉ cần gọi Khanh Thần là được… Dung Nham cũng gọi tôi như thế.”

Chân Diệp Mộc vừa bước lên bậc đầu tiên của chiếc thảm lông cừu mềm mại, bất ngờ khựng lại… Thì ra nguyên nhân là vì Dung Nham.

Gần đây cô và Dung Nham trở nên thân thiết hơn một chút, bị Lê Khanh Thần phát hiện rồi chăng? Thì ra cô ta cũng để ý… Diệp Mộc hơi lo lắng, thầm nghĩ, lần này phải giải thích rõ ràng cho cô ta rồi.

“Phó giám đốc, chắc chị cũng biết biên kịch của Vấn Tình là chị họ của tôi, ông xã Tần Tang và Dung Nham có quan hệ rất tốt, vì thế cũng có khi tôi gặp Dung Nham ở những nơi bọn họ tổ chức những buổi gặp mặt. Ngoài ra, Dung Nham còn là người bảo hộ của Trương Lâm, cô ấy vẫn chưa thành niên, có chuyện gì tôi cũng phải xin được chữ ký đồng ý của Dung Nham.” Diệp Mộc giải thích lưu loát. “Dung Nham giống như anh trai tôi vậy, tôi rất quý anh ấy, tất cả chỉ vậy thôi, không có gì khác.”

Lê Khanh Thần bấm nút thang máy, quay mặt nhìn Diệp Mộc cười, khẽ trách móc: “Tôi cũng có nói gì đâu. Mộc Mộc, cô nghĩ hơi nhiều rồi!” Giọng nói của cô dịu dàng, điệu đà, đến mức làm cho Diệp Mộc cũng cảm thấy đáng yêu.

“Anh ấy rất hay nhắc đến chị trước mặt tôi. Hai người sắp kết hôn rồi đúng không?” Diệp Mộc cười hỏi.

Lúc này Lê Khanh Thần đúng là cười với vẻ thật lòng: “Ồ? Anh ấy nói thế à?” Cô ta lại kéo tay Diệp Mộc, giống như bạn gái thân thiết từ lâu. “Anh ấy có nói xấu gì tôi với chị không?”

“Anh ấy khen chị còn chưa xong nữa là…” Diệp Mộc nhớ lại những lời Dung Nham nói khi nhắc đến Lê Khanh Thần, thầm nghĩ: “Đó rõ ràng là tâng bốc đúng không?”

“Đến rồi.” Lê Khanh Thần dắt Diệp Mộc vào cửa một căn phòng hơi khuất. “Mộc Mộc, tôi không vào đâu. Chị yên tâm, mẹ anh ấy theo đạo Phật, tính tình lương thiện. Bà ấy vì lo lắng cho anh tôi nên mới bay từ Hồng Kông đến đây, chị cứ nói chuyện với bà ấy nhé!” Diệp Mộc cũng đoán được bà Lê sẽ nói với mình những gì, cô không sợ, mỉm cười gật đầu với Lê Khanh Thần, đẩy cửa bước vào.