Chương 21 – Đời người buồn khổ

Đêm khuya tĩnh lặng…

Khi làm việc, Ngụy Sở rất nghiêm túc, đây cũng là lần đầu tiên Tô Nhạc nhìn thấy dáng vẻ làm việc của Ngụy Sở, đột nhiên cô nhớ tới câu nói của một người bạn cũng là tác giả: đàn ông khi nghiêm túc làm việc rất tuấn tú, cô nhìn một bên mặt của Ngụy Sở, nghĩ người bạn này nói thật có lý.

Tô Nhạc cúi đầu thương lượng quá trình hợp tác cơ bản với Ngụy Sở, cô còn chưa hiểu rõ nội dung hợp tác lần này, vì vậy, những vấn đề liên quan tới công ty cô cũng không nhiều lời. Dường như Ngụy Sở cũng phát hiện ra sự thận trọng của cô, anh cũng lờ đi, khi hỏi luôn chú ý tránh một số vấn đề nhạy cảm.

Buổi trưa, Tô Nhạc ăn cơm cùng Ngụy Sở xong mới trở về công ty, cô cầm hợp đồng đã ký kết tới phòng làm việc của tổng giám đốc, đẩy cửa phòng ra phát hiện chủ tịch cũng đang ở đây.

“Chào chủ tịch, chào tổng giám đốc Giang.” Cô đứng ở cửa, nhất thời không biết có nên đi vào hay không.

“Tô Nhạc, mau vào đi.” Giang Đình nở một nụ cười: “Bên Kim Sở nói thế nào?”

“Họ không nói gì ạ.” Tô Nhạc đi vào phòng làm việc, đặt hợp đồng lên mặt bàn của Giang Đình.

Nét mặt Giang Đình lộ vẻ tiếc nuối: “Ngụy Sở có đề xuất ý kiến gì không?” Nếu ngay cả một chút ý kiến cũng không có, lần hợp tác này thật sự khó khăn rồi.

“Ý kiến?” Tô Nhạc không hiểu rõ chuyện này nên cũng không tiện hỏi lung tung.

“Vị này chính là nhân viên mới mà tổng giám đốc Giang khen ngợi?” Diêu Bách Sinh đứng bên cạnh cuối cùng cũng mở miệng: “Hai người cũng đừng quá lo lắng, tính tình thằng bé Ngụy Sở này trước giờ đều như vậy, nếu không thể hợp tác thì quên đi vậy.” Tính tình ông rộng lượng, mình vốn là bậc cha chú, không nên cậy già lên mặt mà ép con cháu giúp đỡ mình chuyện không có lợi, nếu chuyện không thành cũng không trách bọn trẻ được.

“Vì sao không thể hợp tác?” Tô Nhạc mù mờ hỏi: “Hợp đồng có vấn đề gì ạ?”

“Hợp đồng đương nhiên không có vấn đề gì.” Giang Đình có chút kinh ngạc nhìn Tô Nhạc: “Ý của em là gì?”

“Hợp đồng đã ký rồi ạ.” Tô Nhạc thấy khó hiểu khi nhìn vẻ mặt chủ tịch và Giang Đình, cô lại giải thích: “Bởi vì em không thực sự hiểu rõ lần hợp tác này nên cũng không nói chi tiết với tổng giám đốc Ngụy, tổng giám đốc Ngụy hẹn em ba giờ chiều mai lại tới nói chuyện.”

“Em nói Ngụy Sở đã ký hợp đồng rồi?” Giang Đình cầm hợp đồng trên bàn lên, bên trong quả thật có chữ ký của Ngụy Sở, thậm chí còn có con dấu của công ty Kim Sở, mà hiệp ước trong hợp đồng lại không hề sửa dù chỉ một mục. Khi cô lập bản hợp đồng này, lập trường rất công bằng, nhưng cũng không đến mức khiến đối phương không sửa đổi chút nào. Cô kinh ngạc nhìn về phía Tô Nhạc: “Ý của em là, người bàn chuyện hợp tác với em chính là Ngụy Sở mà không phải giám đốc các phòng ban khác hoặc trợ lý của cậu ta?”

Đầu óc Tô Nhạc đã xoay tròn vài vòng, lời nói của Giang Đình ý rằng Ngụy Sở là người không dễ đối phó, cô cười cười: “Vâng, vừa khéo em lại có quen biết tổng giám đốc Ngụy, vì vậy có lẽ tổng giám đốc Ngụy cũng không làm khó em nhiều lắm.”

“Vậy sao?” Diêu Bách Sinh cầm lấy bản hợp đồng trong tay Giang Đình, liếc mắt nhìn qua chữ ký bên trên: “Thằng bé này đối xử với người quen cũng không tệ, ha ha.” Nhớ tới mấy chú bác từng bị Ngụy Sở ra sức kiếm lời, ông nhìn Tô Nhạc đánh giá kỹ càng hơn: “Lần hợp tác này giao cho tổng giám đốc Giang và cô nhân viên mới này phụ trách đi, có chuyện gì có thể thông báo với tôi”.