Chương 21 – Giam cầm cô bên người

Phòng làm việc của tổng tài Viễn Đông.

Lăng Khiên tay kẹp một điếu thuốc, nhìn máy vi tính trên màn ảnh MS, trên mặt hiện vẻ tối tăm cùng lãnh khốc chưa từng có.

“Tiếu Diệc Trần gần đây có động tĩnh gì ko?”

“Đang chuẩn bị cho chuyên mục Trần Dương mười năm phát triển, bất quá lại không dùng được người mình phải hợp tác cùng các công ty khác.”

“Công ty nào?”

“Một công ty cho tên Thụy Hi, người phụ trách cũng là tổng biên, họChu.”

Sao đó anh không nói gì nữa. Anh biết rằng Tiếu Diệc Trần sẽ không dễ dàng buông tha cho Đồng Yên nhưng không ngờ hành động nhanh như vậy. Một lúc sau, anh dập tàn thuốc, lấy điện thoại gọi cho Lý Duệ.

“Người anh em! Tìm tôi có chuyện gì không?” Lý Duệ là bạn cùng phòng thời đại học của anh, người Bắc Kinh, nói chuyện và làm việc cũng rất hào sảng.

“Cổ phần của Trần Dương giúp tôi bán ra hai phần trăm. Lưu ý là lúc bán nhớ để ý thới số lượng người muốn mua.”

“Hai phần trăm? Hơi khó khăn một chút.”

Lăng Khiên loan loan khóe miệng: “Cuối tuần này đi săn thú.”

“Thật sao? Hai ngày một đêm. Cậu không được nuốt lời đâu đấy. Lần này tôi nhất định phải thắng được cậu.” Giọng nói của Lý Duệ cực phấn khích.

“Chúc cậu may mắn. Đúng rồi. Tôi sẽ dẫn bạn gái đi theo.”

“Không phải chứ? Săn thú thì mang phụ nữ đi làm gì?” Lý Duệ có chút bất mãn kháng nghị.

“Được rồi. Bây giờ tôi bận rồi. Cuối tuần liên lạc sau.”

Cúp điện thoại xong, ngón tay của anh đặt trên chuột click vài cái, rồi lại nắm lấy điện thoại gọi cho ai đó.

“Alo? Lăng tổng.”

“Công ty ta bây giờ cùng Thụy Hi hợp tác mấy hạng mục?”

Người kia dừng lại vài giây rồi cung kính mở miệng: “Dạ! Có tám hạng mục.”

“Ngưng tất cả lại cho tôi. Cậu gọi điện thoại cho người phụ trách bên đó sắp xếp một cuộc hẹn bàn vấn đề bồi thường.”

“Vâng.”

Xử lý xong mọi chuyện, Lăng Khiên theo thói quen vuốt ve màn hình điện thoại. Hôm qua anh ở dưới phòng trọ của Yên Yên đến tận gần nửa đêm mới lái xe rời đi, về đến nhà cũng trằn trọc trở mình khó ngủ, thân thể rất mệt mỏi, đầu óc suy nghĩ nhiều chuyện, hôm này trời mới tờ mờ sáng đã dậy sửa mặt, lúc đến công ty vẫn còn chưa đến tám giờ. Cho đến khi làm rõ ràng mọi chuyện, tâm tình mới buông lỏng được một chút.

Nếu như anh đoán không sai thì tối hôm qua Tiếu Diệc Trần cùng Đồng Yên gặp mặt là công việc. Anh vốn định gọi điện thoại cho Thiến Thiến để chứng thực mọi chuyện, nhưng lại không muốn cho cô ấy biết rằng anh đối với Yên Yên không có chút tín nhiệm. Mặc dù trong lòng anh đã rất rõ ràng là bởi vì anh không tự tin.

Ngón tay dừng lại thật lâu trên điện thoại, sau đó một tiếng gõ cửa vang lên. Anh dừng động tác, cất điện thoại đi, ngẩng đầu nhìn người đang bước vào.

Lục Tư Triết cầm văn kiện trong tay đi tới, trực tiếp nói chuyện.

“Mấy hợp đồng này phương thức trả tiền có vấn đề. Cậu nhìn đi.”

Lăng Khiên nhận lấy văn kiện từ từ xem.

Lục Tư Triết ngồi xuống ghế đối diện thấy ánh mắ của anh thì sững sờ: “Sao sắc mặt cậu lại khó coi như vậy hả? Tối hôm qua mấy giờ đến phòng trọ hả?”

Lăng Khiên không có ngẩng mặt lên, nói: “Chín giờ cũng không tới. Hợp đồng này là do ai ký?”

“Giám đốc thương vụ Trầm Hạo.”

Lăng Khiên cau mày trầm tư: “Liên lạc với đối phương đi. Buổi trưa chúng ta gặp mặt với họ.”

Tư Triết gật đầu, dừng laji một chút rồi hỏi: Tối hôm qua ngủ không ngon à?”