Chương 21 – Hắn là kinh dị

Ngày tháng cứ thế ngọt ngào trôi qua, mỗi sáng tôi đều được đánh thức bởi tiếng cười hạnh phúc từ những giấc mơ đẹp.

Ở trường, tôi và Ninh Hiên lúc nào cũng ra vẻ đường hoàng đạo mạo diễn vai cô trò vô cùng trong sáng. Đến khi tan học, hắn liền kéo ngay tôi đến chỗ không người – nhiều nhất chính là tới khu rừng nhỏ trong công viên gần trường – hai đứa quấn quýt tán chuyện và hôn nhau.

Có vẻ hôn thế nào cũng mãi không thấy chán.

Có lần tôi phát hoảng vì kỹ thuật hôn điên cuồng, hôn tối trời tối đất của hắn, mệt mỏi hỏi: “Nhóc con, mới mười tám tuổi sao hôn người ta điêu luyện như vậy! Nói thật xem, đã luyện tập với bao nhiêu cô rồi đấy?”

Chỉ trong một hai ngày, con quái vật Ninh Hiên nhất định không thể tu thành đắc đạo sớm thế được. Hắn thản nhiên trả lời tôi: “Trước kia đều là mây khói thoảng qua, anh quên hết rồi. Sau này chỉ có một mình em thôi!”

Thế đấy, thời gian bên tên yêu nghiệt này chưa được là bao nhưng tôi lại cực dễ bị hắn đầu độc. Câu trả lời vừa rồi không chỉ làm tôi cảm động vô vàn với “sau này chỉ có một mình em thôi” mà còn sẵn sàng bỏ qua không thèm truy cứu quãng thời gian phong lưu chơi hoa thưởng nguyệt trước kia của hắn.

Sau vài ngày vụng trộm cùng Ninh Hiên, một lần lên lớp, tôi chợt nhận ra mặt mũi mấy tên quỷ sứ bên dưới đứa nào đứa nấy tím tái sưng vù. Nhìn những khuôn mặt xanh xanh tím tím đang nghển lên nhìn mình, tôi thấy chúng hồn nhiên đáng yêu biết bao!

Miệng nam mô bụng một bồ dao găm, tôi vờ quan tâm hỏi thăm Thôi Dương, một trong số các nạn nhân: “Mặt mũi làm sao thế này? Ngã ở đâu à?”

Thôi Dương mặt xanh nanh vàng nhăn nhó đáp: “Cô Tô, có thật là cô không biết gì không? Chúng em bị thương khắp mặt lại còn phân phối đều cho nhau thế này mà bảo là ngã được! Bị đấm đấy ạ!”

Bụng tôi thầm ồ lên khoái trá nhưng bộ mặt thất đức thì vẫn giả nhân giả nghĩa tiếp tục hỏi han: “Bị đấm? Tại sao?”

Thôi Dương mếu máo: “Cô Tô ơi, em xin gọi cô là bà được chưa! Từ bây giờ em xin thề không bao giờ dám lếu láo với cô một câu nào nữa! Nếu bị đại ca nện cho một trận vì tội ăn nói bất kính với bề trên thêm lần nữa chắc em phải vào viện an dưỡng mất! Gia đình em xưa nay chín đời độc đinh, xin cô tha cho em, xin đừng nói gì với em nữa được không ạ?”

Hả hê quá! Tôi lén nhìn Ninh Hiên, hắn vẫn điềm nhiên ngồi đọc sách.

Hình như cũng cảm nhận được ánh mắt tôi đang hướng về phía mình, hắn ngẩng đầu nhìn lại tôi, hai con mắt nóng rực lửa, làm tôi phải ngoảnh mặt đi ngay lập tức.

Hôm trước tôi chỉ lỡ miệng hỏi: “Đám tiểu đệ trong lớp có biết chuyện cậu và Điền Uyển Nhi đóng kịch không?” Hắn lắc đầu nói không biết, hỏi tôi có việc gì. Tôi nói: “Bọn xấu xa muốn khiêu khích tôi, còn cố ý gọi Điền Uyển Nhi là chị dâu trước mặt tôi nữa chứ! Muốn đấm cho chúng một trận quá!”

Lúc đó tôi chỉ nói vu vơ thế thôi, Ninh Hiên nghe xong cũng chẳng có phản ứng gì đặc biệt, vẻ như chẳng hề để tâm.

Ai ngờ bỗng nhiên hắn lại mang cho tôi một ngạc nhiên lớn thế này, vui chết mất!

Đừng trách chị biến thái chỉ thích bạo lực. Có người con trai tình nguyện đứng đằng sau âm thầm ra tay trừng trị những kẻ bắt nạt mình thì đố ai không hả hê vui sướng cho được?

Hết giờ, tôi hỏi Ninh Hiên: “Đám nhóc ấy đứa nào đứa nấy đều cứng đầu cứng cổ quái dị nhất nhì thiên hạ, sao lại có thể răm rắp nghe lời cậu được nhỉ? Còn tôn cậu là đại ca nữa?”