Chương 21: Ký ức xanh xao 2

Sau đó, mấy trưởng bối nhà họ Từ nhẹ nhàng hỏi chuyện cô, cô bình tĩnh trả lời từng điều một. Mà nếu nói cô bình tĩnh, chi bằng nói… cô đã thoát khỏi hồi hộp mới phải. Hơn nữa, ngoại hình ưa nhìn và tính cách nhẹ nhàng của An Ninh cũng khiến người lớn rất thích, vì vậy, xét tổng thể thì lần gặp mặt này cũng coi là viên mãn, thậm chí sau cùng có người còn bảo: “Đợi năm sau tốt nghiệp rồi cưới luôn, năm kia là năm Nhâm Thìn, sinh con đẻ cái cũng tốt.”

An Ninh chán luôn. Hóa ra kết hôn là vì năm kia là năm rồng, sinh con tốt.

Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ, một ngày cô bị hãm hại tưng bừng.

Từ phòng riêng bước ra, An Ninh nổi giận: “Sao anh không đỡ cho em?”

Mười phút trước, sau khi nói xong chuyện sinh con năm rồng, mấy vị chú bác tiện miệng nhắc đến một người thân thích trong gia tộc, quanh năm ở nước ngoài, lần này về nước là do bà xã sắp sinh đứa thứ hai gì gì đó, An Ninh trong lúc đang cảm khái chuyện hóa ra các nhân vật lớn khi ăn cơm uống trà cũng bình dân như ai, khi nghe thấy thế, lại do bị bạn bè đầu độc quá nặng, nói không suy nghĩ: “Quanh năm ở nước ngoài, sao lại có đứa thứ hai?”

“…”

Cả phòng im phăng phắc, ba giây sau, tiếng cười vang như sấm.

Bây giờ An Ninh mới thật sự biết thế nào là “hối hận không kịp”, thế mà người đứng bên cạnh cứ trơ ra như phỗng thấy chết không cứu, đáng hận hơn nữa, cô dám thề là anh cũng đã cười!

Sau cùng, Từ Mạc Đình cũng hắng lên một tiếng, nói là phải đưa cô đi loanh quanh, mới thoát ra được.

Mạc Đình mỉm cười: “Em đã làm rất tốt.”

Giả tạo, thật sự là giả tạo. An Ninh chán chẳng muốn nói.

Từ Mạc Đình tuy trước nay vốn là người bình tĩnh, vững chãi, nhưng về mảng tình cảm nghĩ cho cùng vẫn là người mới chập chững, cứ từng bước từng bước tiến được đến bây giờ không thể nói là không lo âu hồi hộp, ít nhất cũng lo cô sẽ từ chối. Đúng là có nhiều điểm khiến anh lo lắng. Chuyện như thế anh đã từng vấp, chẳng muốn nếm cái dư vị đó thêm một lần nào nữa. Lần này, anh sẽ cẩn thận hơn, chỉ là, đôi khi cảm thấy hơi sốt ruột.

“Giờ đi đâu đây?” Ra khỏi cửa, An Ninh hỏi.

“Loanh quanh dạo phố nhé!” Anh kéo tay cô.

Tuy cô cũng thường xuyên đi đạo phố cùng mẹ hoặc bạn bè, nhưng cùng… Từ Mạc Đình? Dạo phố? Cảm giác là lạ thế nào đó.

“Sao vậy? Không muốn đi à?” Ai đó đang gán tội danh cho cô.

“Em nào dám.” Giọng cô ai oán.

“Không sao, khi em mệt, anh sẽ cõng em.” Từ Mạc Đình an ủi thích đáng, nhẹ nhàng.

An Ninh vô cùng kiên quyết: “Không thèm nhé!” Trên phố đông đúc, người qua kẻ lại, dựa vào lưng Từ lão đại sẽ thu hút rất nhiều sự chú ý.

Lúc ngang qua một con phố, An Ninh chợt nhớ tới một đoạn đối thoại thú vị xem được trên mạng, liền hỏi người bên cạnh: “Anh biết thành phố mình đường nào an toàn nhất không?”

“Là phố bên tay trái em.”

Còn xa mới đúng với đáp án chuẩn. Nhưng thôi cũng được, chính xác thì, chính là con phố bên tay trái cô là an toàn nhất, chỉ mấy trăm mét mà có cả sở công an, viện kiểm sát, tòa án. Phạm pháp ở phố này thì chưa bước chân ra khỏi nhà đã bị xích lại rồi.

Mạc Đình cười sặc lên một tiếng: “Thực ra, cũng rất thú vị đó!”

An Ninh chán chẳng buồn xua tay, đâu cần miễn cưỡng thế chứ!

Đèn phố lấp lánh, người qua lại náo nhiệt, mùa đông năm nay lạnh hơn năm ngoái, nhưng cũng có thêm một chút gì đó ấm áp lòng người.

Hai người đi đến quảng trường, Mạc Đình nghe điện thoại, mới nghe được hai câu liền đưa máy cho An Ninh, cô nghi hoặc nhìn anh.

“Trương Tề.”

An Ninh cầm máy mà chẳng hiểu gì, đã nghe thấy đầu dây bên kia nói luôn: “Chị dâu, axit thì rửa bằng cái gì?!”

= =! “Anh bị tạt axit à?”

Trương Tề sau phút ngập ngừng, nói hàm hồ: “Không cẩn thận tạt vào một người bạn, chỉ bị ở tay thôi.”

An Ninh suy nghĩ: “Có bicarbonate ở đó không? Chính là soda ấy. Đừng rửa bằng nước, dùng khăn sạch lau đi, sau đó bôi soda, nếu nặng, tốt nhất đi bệnh viện chữa trị.”

“Cảm ơn nhé, chị dâu!” Sau khi đối phương cúp máy; An Ninh đưa máy cho Mạc Đình. Bất chợt lại gặp ánh nhìn của anh, bất giác thót tim: “Anh làm gì nhìn em ghê thế?”

Mạc Đình cúi đầu, cười: “Không có gì, chỉ là, cảm thấy em rất được.”

An Ninh nghĩ, chắc anh không có ý bỡn cợt mình đâu nhỉ?!

Cũng may, đúng lúc ấy có tin nhắn của chị họ gửi đến chữa cảnh éo le, mà thực ra cũng chẳng éo le lắm.

“Nghe nói em đang hẹn hò, chị cũng đang ngồi uống nước hoa quả ở một quán KFC trong trung tâm thành phố, có muốn qua đây buôn dưa chuyện tình cảm không?”

Chắc là nghe mẹ nói đây mà, An Ninh trả lòi; “Không muốn.”

Chị họ cũng tỏ ra dứt khoát, lập tức gọi điện tới: “Em đang làm tình à mà không muốn? Mau qua đây đi, đồ uống cũng đã gọi rồi.”

An Ninh lẩm nhẩm, đã thế sao còn phải hỏi ý kiến người ta? Quay sang nhìn người bên cạnh, Từ Mạc Đình trước giờ vốn là người vô cùng nhạy bén, lanh lợi.

“Cần anh tiếp khách không?”

Khiếp! Nói thế hóa người ta là ma cô dẫn khách chắc?

“Chị họ em nói năng chẳng giữ mồm.” Nếu đi gặp chị ấy thì phải bàn trước, tránh lát nữa lại lệch hết cả bài.

“Không phải lo, anh xưa nay yêu nhau yêu cả đường đi, ghét nhau ghét cả tông chi họ hàng.”

“…”

Được rồi, đương sự còn “rộng rãi” như vậy, cô lằng nhằng thêm nữa cũng không cần thiết, bèn trả lời chị họ: “Thì qua.” Hy vọng bà chị họ đừng bốc quá, bà ấy bốc lên thì còn khiếp hơn Mao Mao và Tường Vy nhiều, người khác khó mà đỡ nổi, nhưng, kiểu người như Từ lão đại… có phải cô lo lắng nhầm đối tượng rồi không?

Hôm đó, gặp chị họ cũng là nằm ngoài dự kiến của An Ninh.

Từ Mạc Đình vốn là một người thản nhiên như không, chị họ hôm nay cũng tỏ ra rất nghiêm túc: “Khiến hai người xa xôi lặn lội qua đây thật ngại quá!”

Mạc Đình khẽ nở nụ cười, bình thản đáp: “Không sao, người thân của An Ninh cũng nên gặp một chút.”

Chị họ hỏi rất nghiêm túc: “Hai người cũng coi như là đã yêu nhau chính thức nhỉ? Ninh Ninh nhà tôi các phương diện đều tương đối xuất sắc, chỉ là thỉnh thoảng cũng hay mơ hồ, tư tưởng vượt ngoài khuôn khổ thôi.”

“Không phải thế chứ?”

Ý anh là vẫn rất thích đúng không?

“Thế thì tốt, về sau nhờ anh quan tâm nhiều hơn đến Ninh Ninh nhà tôi.”

“Việc nên làm mà.”

An Ninh quả thực có cảm giác cứ như người trên giời vậy, đang tự hỏi bà chị mình đổi tính đổi nết từ bao giờ, thì có tin nhắn đến: “Aaaaaaa! Chàng đẹp giai!!! Đâu ra một cực phẩm như vậy chứ? Đôi môi kìa, đôi mắt kìa, thần thái kìa! Đẹp cứ như Apollo vậy!”

An Ninh xém chút nữa là phun hết nước trong miệng ra, hóa ra tất cả chỉ là giả, chỉ là giả mà thôi, cô bị lừa rồi.

Chị họ lúc này mói nháy mắt với cô em họ: “Ninh Ninh, sao không nói gì?”

Cô chẳng có gì để nói cả…

Kết quả là một bên thì chân thành gửi gắm, một bên thì ung dung hứa hẹn, ai rốt cuộc mới là ma cô đây?

Đêm ấy, Từ Mạc Đình lái xe đưa hai chị em về, đầu tiên là đi vòng cả quãng xa đưa bà chị họ về nhà, xuống xe, chị họ lịch sự nói:

“Có dịp lại ra ngoài ăn cơm nhé!”

“Được ạ!” Từ Mạc Đình luôn ăn nói lễ phép với người thân của bạn gái.

“Vậy được rồi, đi đường cẩn thận nhé!” Sau đó mới dặn dò cô em họ: “Ninh Ninh, về đến nhà thì gọi điện cho chị.”

“Ừm!” Cô biết trước là lúc nữa thôi thế nào cũng có một phen đấu khẩu ra trò.

Cuối cùng, chỉ còn lại hai người, An Ninh nghĩ đến một chuyện không biết có nên nói ra vào lúc này, chần chừ mãi rồi cũng quyết định, chết sớm thì siêu sinh sớm vậy: “Ngày kia có thể em sẽ đến chỗ ba em.”

Đối phương chỉ “Ừ” một tiếng, không đoán được tâm tư thế nào, An Ninh cảm thấy sự lo lắng của mình trước đây hoàn toàn là thừa, mới nhẹ nhõm cười, nói: “Thế… chúng mình sang năm gặp lại!”

Từ Mạc Đình không trả lời, im lặng, qua một hồi anh mới hỏi: “Sang năm em dự định thi tiến sĩ không?”

An Ninh không thấy bất ngờ về việc anh sẽ biết, bởi việc này sớm muộn cũng phải đem ra bàn bạc. Tiếp tục học hành nghiên cứu ở đây, lại thêm một lý do cho chuyện lưu lại thành phố X.

“Ừm!” Nói ra mới nhớ tiếng Anh của anh rất ổn: “Anh có giúp em học thêm không?”

“Anh không định thế.”

An Ninh trợn tròn mắt, Từ Mạc Đình mới từ từ nói: “Nhưng anh có thể hy sinh một chút.”

“Hả?”

“Học tiến sĩ ở Đại học X, nếu có một tấm giấy phép cấp quốc gia sẽ được cộng thêm mười điểm.”

An Ninh càng cảm thấy hồ đồ.

Từ lão đại ôn tồn, từ tốn tiếp tục bổ sung: “Giấy chứng nhận kết hôn cũng là giấy phép cấp quốc gia rồi.”

Thế này… thế này có coi là cầu hôn không?

Ui!

Mặt An Ninh đỏ bừng, chỉnh đốn ngôn từ: “Em phải dựa vào thực lực của mình! Không đi cửa sau, thực ra, thế cũng không coi là đi cửa sau chứ?”

“Thế à?” Từ Mạc Đình không chút miễn cưỡng: “Thế thôi vậy.”

An Ninh hoài nghi hình như mình lại bị sắp đặt.

Lẽ nào đúng như lời Mạnh Tử nói, trời cao muốn trao trọng trách cho người này, nên trước tiên phải khiến người đó lao tâm khổ tứ? Nhưng cô vốn chẳng có việc gì được coi là lớn phải làm cả.

An Ninh đoán vu vơ: “Có phải anh cũng thi tiến sĩ không? Vì vậy mới muốn tìm một cái…”

Đối phương ngắt lời: “Nói những lời như vậy, em không sợ trời giáng cơn sấm sét à?”

“…” Nói thì nói, làm gì mà phải trù ẻo cô vậy!

Xe dừng lại trên con đường trước cổng lớn vào khu nhà, Từ Mạc Đình quay sang ngắm cô, An Ninh cũng nghiêng đầu sang một cách vô thức. Anh cười, đưa tay phải ra kéo cổ cô xuống mà hôn, sau đó chợt há miệng ra cắn cô.

Lòng anh tựa như chiếc mỏ neo chưa từng được thả xuống đế níu giữ con tàu kể từ khi rời bến, sau khi gặp cô một vài lần, anh mới ý thức được sự cô độc trước đây của mình, bến bờ anh muốn chính là ở đây, sự ích kỷ của anh đã ăn vào máu, anh nhất định muốn có cô, người khác đều không được đụng vào cô.

Ngay lúc này, hơi thở của cô bao trùm lấy anh khiến anh như đê mê trong giây lát, từ khi quen biết đến giờ, từng mảnh ký ức như chắp lại thành đoạn, tình cảnh mấy năm trước khiến anh biết rằng người con gái mà anh thầm yêu có thể quay lưng quên anh đi bất cứ lúc nào…

“Từ Mạc Đình, hôm nay học xong có muốn đi hát Karaoke không?”

“Không, hai người đi đi, chơi vui nhé!”

Đợi hai bạn nữ sinh đi khỏi, Lâm Văn Hân ngồi ở hàng trên mới quay lại: “Người ta lấy hết dũng khí để hẹn cậu, sao lạnh nhạt thế?”

Từ Mạc Đình lật trang sách trên tay, ý muốn nói chẳng có hứng: “Sắp thi cuối kỳ rồi, phải chịu khó xem thêm sách.”

“Tôi nói lão đại này, với năng lực của cậu thì cho dù không đọc sách cũng vẫn đứng trong top ba, làm gì mà phải khổ sở thế, làm tôi cũng ngại chẳng dám ra ngoài chơi.”

Từ Mạc Đình vẫn lạnh nhạt nói: “Trên thế giới này chẳng có thứ gì được đền đáp mà không phải bỏ ra công sức nỗ lực cả.”

Bạn ngồi cùng bàn của Từ Mạc Đình lúc này mới rời mắt khỏi đề thi, ngước đầu lên phụ họa: “Lão đại nói có lý, trúng phóc.”

Lâm Văn Hân bĩu môi: “Cậu có biết người đứng đầu bảng khoa Tự nhiên khóa mình không? Nghe nói quá nửa thời gian là đọc sách.”

Từ Mạc Đình nghe thấy thế, ánh mắt lóe lên một vài tia sáng, có gì đó quyến luyến sâu thẳm, lại nghe mấy bạn bên cạnh buôn vài câu, anh bỏ sách xuống, đang định đứng dậy thì suýt chút nữa va phải một bạn gái bước vào từ cửa sau.

“Xin lỗi!” Cô lùi lại một bước, cười e thẹn: “Tôi tìm lớp trưởng lớp các bạn, giáo viên chủ nhiệm gọi bạn ấy lên văn phòng.”

Mạc Đình quay đầu ngó về phía sau, nói bình thản: “Cậu ấy không có ở đây.”

Bạn nam bên cạnh giơ giơ cánh tay: “Bạn à, lớp trưởng lớp tôi đi toilet rồi, cậu ấy quay lại tôi sẽ bảo cậu ấy.”

“Cảm ơn!” Cô đã quay lưng đi rồi, nghĩ thế nào lại quay lại nói với Từ Mạc Đình: “Cảm ơn nhé!”

Trong cõi mơ hồ, anh cẩn thận gợi lại những ký ức đã chìm sâu từ lâu, rồi lại cúi đầu xuống hôn cô.

An Ninh cảm thấy môi mình hơi đau, nghĩ rằng trong bao nhiêu cặp đôi trên khắp thế giới này, có thể coi cô là bi tráng nhất.

“An Ninh à, đừng quay lưng đi mà quên mất anh nhé!”

Cô quên, là vì cô không nhớ, không để ý.

Vì thế anh thấy muộn phiền, thấy khó chịu.

Nhưng bản thân đã thích mất rồi, trên thế giới này luôn luôn có một người tinh tế đi vào tận cùng con tim và lôi ra tất thảy những tình cảm non nớt, ngây thơ nhất, từng chút, từng chút một.

“Bạn gái vừa nãy chính là đầu bảng khoa Tự nhiên ư?”

“Nói ra mới nhớ, mẹ bạn ấy dạy Ngữ văn ở trường ta, sao bạn ấy không học Ngữ văn nhỉ? Chưa biết chừng lại học cùng lớp mình, tiếc thật!”

“À, thế chẳng phải chúng ta có một đối thủ nặng ký hay sao?”

Từ Mạc Đình đã quay lưng bước đi, bạn gái kia vốn muốn nói chuyện, tự dưng lại chẳng còn nhiệt tình, “Haizz, đọc sách đi, nói chuyện về người khác làm gì.” Quay về chỗ ngồi, ngoái đầu nhìn theo chiếc bóng đó, cái bóng “cao lớn” lặng lẽ kia luôn khiến người ta phải theo đuổi.

Nhân phẩm, học vấn của Từ Mạc Đình đều ưu việt, lại tuyệt đỉnh thông minh, là đối tượng của biết bao nhiêu bạn gái, cũng là nhân vật được đám nam sinh sùng bái ngưỡng mộ. Trương Ly Thanh vẫn còn nhớ lần đầu gặp anh ở buổi diễn giảng của học sinh mới, anh mặc bộ đồ thể thao màu trắng, mái tóc đen mềm mại, sự thanh khiết ấy nổi bật hẳn giữa một đám nam sinh nhuộm tóc xanh đỏ, bàn tay cầm giấy phát biểu, từng ngón từng ngón trắng trẻo thon dài, nói năng rành mạch, giọng điệu từ tốn nhưng vẫn giữ được sự cương nghị không thể thỏa hiệp.

Anh là nhân vật tiêu điểm của hội nữ sinh mỗi khi nằm ườn trên giường ký túc xá nữ buôn chuyện, không ít người mỗi khi nói đến anh thì mặt cứ đỏ ửng lên không tài nào giấu giếm được.

Nhưng có khi, thêm thương nhớ lại chẳng phải chuyện tốt, anh quá ư xuất chúng khiến những người yêu mến anh không dám gần, mà anh thì lúc nào cũng tỏ ra lạnh nhạt, luôn giữ một khoảng cách nhất định với mọi người.

Nghe đâu, anh là con trai của một nhà ngoại giao, người thường xuyên xuất hiện trên báo đài, ti vi, mẹ anh là lãnh đạo của Sở Giáo dục, từ nhỏ anh đã giành được các giải thưởng toàn quốc, thầy hiệu trưởng coi anh là học sinh ưu tú; anh là cầu thủ chủ lực của đội bóng rổ của trường, cuộc thi nào anh tham gia cũng đoạt giải… Người như thế khiến mấy kẻ dám trèo cao, đến tuổi này ai cũng đã ý thức được thế nào là xứng đôi vừa lứa, vì thế chỉ dám thầm để ý, thỉnh thoảng được nói chuyện vài câu cũng thấy mãn nguyện rồi.

Buổi chiều, tiết Thể dục cuối, Từ Mạc Đình đang chơi bóng cùng bạn, như một sự vận động giết thời gian đế tâm hồn thôi nhớ nhung ai đó.

Mạc Đình ra khỏi sân, đi đến gốc cây long não lấy nước uống vài ngụm, Lâm Văn Hân tiến đến dựa vào bên cạnh: “Lão đại, hôm nay không nương tay nhé!”

Từ Mạc Đình cười, không nói gì. Lúc này, có một bạn gái ở vòng ngoài bỗng hét lên: “Từ Mạc Đình, em yêu anh!” khiến Lâm Văn Hân đang uống nước sặc ra ngoài, “Chết mất thôi!” Ngoái ra xem cũng không biết là ai hét, túm tụm năm ba bạn gái kẻ đùn người đẩy lẫn nhau.

Từ Mạc Đình đã quen mấy chuyện như vậy, anh không phải người quá tự mãn, chỉ là anh thiếu sự nhiệt tình vói một số chuyện, sự nhiệt tình của anh… chỉ biểu hiện với một người, thậm chí đến nỗi anh không biết làm thế nào để kiềm chế được. Chàng thiếu niên chí khí cao ngạo nửa năm trước đã trải qua cảm giác thế nào là đêm nhớ, ngày mong một người…

Mạc Đình mím môi, ném chai nước đang uống vào thùng rác bên cạnh, nói: “Tôi đi trước đây.”

“Ây, lão đại, cậu về nhà à?” Một bạn nam ném quả bóng qua, hét.

Đưa tay ra sau lưng vẫy vẫy, Từ Mạc Đình bước ra khỏi sân bóng, đi vào giảng đường. Vốn định lấy chìa khóa và túi sách để về nhà vì anh không thích mình có mùi mồ hôi thì gặp cô ở chân cầu thang. Anh dừng bước, cô đang lúi húi tìm gì đó trong cặp, lúc đi ngang qua anh, cô bước hụt, Mạc Đình lẩn đầu tiên đỡ lấy cô, và lập tức buông tay ra.

An Ninh còn chưa định thần đã vội ngẩng lên: “Cảm ơn!”

“Không có gì.”

An Ninh không dừng lại lấy một giây, lôi chiếc di động đang rung trong cặp, vừa chạy vừa nghe điện: “Đến rồi đây, đến rồi đây.”

Từ Mạc Đình nắm chặt bàn tay, khóe miệng nhếch lên cười khổ.

Tuổi thanh xuân luôn có nhiều biến động, bao nhiêu phiền não, cho dù có là Từ Mạc Đình thì cũng không ngoại lệ. Anh là học sinh ưu tú trong mắt thầy cô, là tấm gương của bạn bè, là đối tượng các bạn gái mê đắm, nhưng chỉ mình anh biết trong thời gian này có bao nhiêu sự mông lung. Anh cần kết quả, anh cần thắng lợi, không thể phủ nhận rằng một khi lòng người ta đã rung động, đó quả thực là một trải nghiệm đáng sợ, anh thậm chí còn giống như mấy cậu thiếu niên mông muội đi viết thư tình.

Thời trung học phổ thông mà theo đuổi bạn gái, đã là điều không tưởng đối với tính cách của anh, vậy mà đối phương lại không thèm để ý và tỏ ra khó chịu.

Sự giáo dục anh nhận được từ nhỏ, yêu cầu tự đặt ra đối với bản thân mình, cho dù có lúc không thực hiện được một cách hoàn hảo, nhưng anh luôn kiêu ngạo hơn người. Nếu đã… bị từ chối, vậy thì, cần gì phải bám như sam. Anh không muốn đóng phim bi kịch tình yêu, ông trời cho anh thời gian và không gian để dần quên đi, tốt nghiệp xong, anh liền ra nước ngoài du học.

Mấy năm sau đó, anh sống rất bận rộn.

Từ Mạc Đình đưa tay nắn vuốt vết răng anh cắn còn để lại trên cạnh cổ, nhè nhẹ nói với cô: “An Ninh à, trước đây em đi đường mà đầu óc cứ như trên mây, anh luôn lo lắng sợ em bị ngã.”

“Hả?”

“Nói ra thì anh còn cứu em một lần đấy.”

An Ninh không rõ người này có phải sau khi cắn cô xong còn tự tâng bốc mình không? Nhưng tay bị anh nắm chặt muốn đi cũng không được, chỉ biết ai oán nhìn anh: “Rốt cuộc anh muốn thế nào?”

“Muốn trả ơn.” Anh dịu dàng nói.

An Ninh nghĩ, chém một nhát là chém, chém hai nhát cũng là chém: “Trả ơn thế nào?”

“Lấy thân mình báo đáp.”

Một nhát chí mạng chăng? An Ninh tức chết mất, mặt cũng đỏ bừng cả lên: “Em phải lên đây, mẹ chắc cũng đang đợi em về.”

Ai đấy đang trốn chạy, nhưng cô cũng biết anh cũng đồng ý bỏ tay cô ra, cô xuống xe bước vội mấy bước rồi quay đầu lại, hét: “Từ Mạc Đình, em sẽ nhớ anh lắm!”

Lúc ấy, có mấy người đi ngang qua nhận ra cô gái dũng cảm đang tỏ bày tình yêu này: “Ninh Ninh à?”

Vậy mới nói, không thể hành động theo cảm tính được.

Đêm nay An Ninh mất ngủ nghiêm trọng, chủ yếu là vì điện thoại của chị họ gọi lúc hơn hai giờ đêm: “Chị cứ đợi em gọi điện mãi, sao đến bây giờ vẫn không gọi cho chị hả?”

Bị hành cho đến gần ba giờ sáng, hôm sau hơn mười giờ An Ninh mới bò dậy được, ra khỏi phòng đã nhìn thấy Chu Cẩm Trình đang ở phòng khách, chẳng lấy gì làm lạ, cô đến bên cạnh mẹ nhận ly nước ấm: “Cảm ơn mẹ!”

Bà nói nhỏ: “Đi sớm một ngày đi, mẹ không vấn đề gì, cậu ấy đến đón con, cũng coi là có thành ý.”

An Ninh hơi chau mày: “Chẳng phải mẹ bảo ngày mai sao?”

“Nha đầu ngốc, sớm muộn gì một ngày, có phải một đi không trở lại đâu.”

Chu Cẩm Trình đứng dậy: “Nếu Ninh Ninh quyết định mai mới đi thì chậm một ngày cũng được.”

Chuyện này vốn chẳng liên quan gì đến cậu, cần gì cậu nhiều chuyện? An Ninh định nói như thế xong kìm lại được, rốt cuộc thì cô không muốn làm những việc tổn thương đến người khác.

Mẹ cô đang giúp cô sắp xếp hành lý, An Ninh nhấn mạnh năm lần bảy lượt: “Hai mươi ngày nữa con về.”

“Biết rồi!” Bà Lý quay ra ôm con gái: “Mẹ đợi con về.”

Tạm biệt mẹ xong, An Ninh lặng lẽ đi phía trước, Chu Cẩm Trình đi cách xa phía sau chừng một mét.

Cô không suy nghĩ gì, bước đi chậm rãi.

Anh ta xưa nay vẫn giỏi phát hiện những thứ ở tầng sâu kín nhất, cũng có lẽ bởi vì quan tâm quá mức nên khó tránh bị chịu ảnh hưởng, thành ra tạo nên những thứ mà bản thân cũng không phân biệt nổi nó là cái gì, anh ta chạy lên trước đón hành lý từ tay cô: “Để tôi!”

Những đốt ngón tay đang xách túi hành lý theo bản năng co lại: “Không cần đâu.”

Tình cảnh ấy khiến cô nhớ lại chuyện mấy năm trước, Chu Cẩm Trình ép buộc đưa cô rời đi.

An Ninh lắc lắc đầu, như muốn ngăn lại những ký ức không vui.