Chương 21: Lại chọc giận hắn

Quý Đằng Viễn, Nhị thiếu gia của công ty Quý thị, cũng là tân chủ tịch Hội Học sinh của Ess Ryton. Mặc dù cô không phải là học sinh giỏi, nhưng cô cũng biết được chút ít những nhân vật làm mưa làm gió trong trường.Nhưng cô lại không hiểu, anh. . . tại sao ở cùng một chỗ với cô ta?Ánh mắt căm ghét như nhìn kẻ thù nhanh chóng quét qua thần sắc lạnh lùng của Âu Y Tuyết, khi ánh mắt của Âu Xảo Lệ chuyển qua trên khuôn mặt kinh ngạc của Quý Đằng Viễn, lại ưu nhã cười: “Tôi là Âu Xảo Lệ.” Cô giới thiệu mình.”Tôi biết rõ cô.” Quý Đằng Viễn qua loa gật đầu, tất cả tâm tư trên mặt của Âu Y Tuyết khiến người ta đoán không ra.Quý Đằng Viễn nhìn theo ánh mắt của Âu Y Tuyết, chỉ thấy một thiếu niên trong xe Ferrari với một bộ mặt lạnh như băng nhìn bên cạnh hắn ——Mạc Dĩ Trạch không nói lời nào, ánh mắt hung ác nhìn về phía Âu Y Tuyết, tiếp đó không coi ai ra gì phun ra một câu:”Lên xe ——”Âu Y Tuyết vẫn không chút thay đổi nhìn hắn, không mở miệng, cũng không xoay người.Mà Âu Xảo Lệ ngồi bên cạnh nghe Mạc Dĩ Trạch nói câu này, trên khuôn mặt kiều diễm lập tức hiện một tầng băng lạnh: “Trạch, tại sao anh. . . ?””Lên xe ——” Không quan tâm đến Âu Xảo Lệ ở bên cạnh, ánh mắt Mạc Dĩ Trạch mang theo tức giận càn quét, lặp lại lời nói.”Không cần.” Rốt cuộc cũng buông tha giằng co cùng hắn, Âu Y Tuyết chậm rãi hạ lông mi.Sau khi Âu Y Tuyết cự tuyệt, một cỗ hơi thở lạnh như băng lập tức bao vây Âu Y Tuyết. Cô làm như không có việc gì xoay người muốn rời đi, cũng không chú ý đôi mắt đen nheo lại của Mạc Dĩ Trạch.Trong đôi mắt đen này mang theo tức giận cùng nguy hiểm, làm Âu Y Tuyết cảm thấy sợ hãi mà từ trước đến nay chưa từng gặp qua.”Tiện nhân!” Giữa ánh mắt đang trao đổi của hai người, Âu Xảo Lệ không để ý hình tượng, lập tức lộ ra nguyên hình: “Nói! Mày có phải câu dẫn hắn không?” Cô ta tự dưng nổi giận về phía Âu Y Tuyết, mà không phải là Mạc Dĩ Trạch, người mời cô lên xe.”Đây là quyết định của cô?” ánh mắt chết người không đền mạng lược qua vẻ mặt đang dậy sóng của Âu Y Tuyết, giống như Satan, Mạc Dĩ Trạch nhìn Âu Y Tuyết một cái, rồi mở động cơ, chiếc Ferrari như tên rời cung bay đi.Đợi đến khi chiếc Ferrari hoàn toàn biến mất ở trước mặt, trái tim lơ lửng của Âu Y Tuyết lúc này mới để xuống.”Em …” Quý Đằng Viễn có chút sững sờ nhìn cô.Trong lòng ẩn giấu đầy vẻ sợ hãi , Âu Y Tuyết hơi ngửa đầu, ánh mắt có chút né tránh: “Tôi đáp ứng cùng anh qua lại” Vì không muốn để anh tiếp tục truy vấn, cô lựa chọn đáp ứng anh.. . . . . .Cự tuyệt Quý Đằng Viễn đưa cô đến trường, Âu Y Tuyết tiện tay chặn một chiếc taxi rời đi.Tâm sự nặng nề.Đến trường, các bạn học đều dùng thái độ trốn tránh đối đãi Âu Y Tuyết, mọi người dường như rất kinh ngạc đối với sự xuất hiện của cô, nhưng lại không có một người đến gần hỏi thăm.Mà Tiểu Tuyết cũng chỉ tượng trưng hỏi thăm một chút, nghe được ‘giải thích’ của cô xong liền bĩu môi, không để ý tới cô nữa.Đối với biến chuyển của mọi người, Âu Y Tuyết mặc dù hiểu, nhưng lại cố làm ra vẻ thờ ơ.. . . . . .Vẫn như ngày thường, đến tiết học cuối cùng, giáo viên tuyên bố một chuyện:”Như trong tuần đã nói, ngày mai chúng ta sẽ đi thể nghiệm hoạt động ‘sinh tồn thực tế’ hai ngày một đêm, mong mọi người chuẩn bị đồ vật liên quan, bảy giờ sáng ngày mai tập trung ở cửa trường, tan học.”Dứt lời, bên dưới là một hồi âm thanh hoan hô, kích động.Chợt nghe được tin tức này, Âu Y Tuyết cũng không quá ngạc nhiên, chỉ yên lặng đứng lên, bắt đầu thu hồi sách của mình.”Đúng rồi.” Thời điểm giáo viên chuẩn bị mở phòng học, bước chân đột nhiên dừng lại, sau đó nhìn Âu Y Tuyết đã thu thập xong chuẩn bị rời đi, gọi: “Âu Y Tuyết, mời bạn ở lại.”