Chương 21 – Nhượng ngã nhất khốc 2

Hùng Bá cũng không nhận ra Bộ Kinh Vân đang diễn kịch, càng không biết nó đang bày bố thiên la địa võng đối phó với mình, lão nói tiếp: “Kinh Vân, bắt đầu từ ngày mai, lão phu chính thức truyền cho con Bài Vân Chưởng, nhưng hôm nay, ta muốn giới thiệu với con một người.”

Nói xong, lão liếc mắt nhìn vào một nơi sâu trong trướng.

Một thân ảnh từ chỗ sâu trong trướng chậm rãi bước ra, người này dần dần tới gần tấm rèm trướng mỏng manh, Bộ Kinh Vân đã mơ hồ nhìn thấy dung mạo. Người trước mắt là một thiếu niên tầm mười sáu tuổi, thân khoác y phục bằng tơ màu xám nhạt, khiến người ta cảm giác y và chiếc áo màu tro kia giống hệt nhau, thản nhiên, làm cho người khác thấy vô cùng thoải mái.

Lại nói đến gương mặt y, tuy không phải tuấn tú cho lắm nhưng mà mi thanh mục tú, mũi thẳng miệng cân, vẻ mặt thực rất trung hậu.

Người này mặc dù mới mười sáu nhưng nét trung hậu trên mặt cùng vẻ lão luyện thành thục đã vượt xa cái tuổi của y, đó tuyệt đối không phải một thiếu niên mới bước ra giang hồ.

Có lẽ, ở nơi càng đặc biệt thì y càng tỏ ra bình thường.

Bình thường tuy không thu hút nhiều ánh mắt hâm mộ, sẽ không khiến người ta sợ tài năng, có điều, càng bình thường lại càng chết người, bởi vì chẳng ai đi để phòng một người bình thường, vì thế y có thể âm thầm lặng lẽ “Đắc đạo thành tiên”.

Hùng Bá ngoảnh nhìn thiếu niên bình thường này, trong mắt không giấu được vẻ đắc ý, lão nói với Bộ Kinh Vân: “Kinh Vân, đây là sư huynh của con, Tần Sương.”

Sau đó, lão xoay sang bên kia nói với thiếu niên bình thường: “Sương nhi, đây chính là tân sư đệ của con, Bộ Kinh Vân!”

Tần Sương? Hóa ra người thiếu niên bình phàm này chính là đệ tử nhập thất đầu tiên của Hùng Bá, Tần Sương?

Hùng Bá cười rồi nói tiếp: “Sương nhi đem người tấn công Thiên Phong Trại thành công, trên đường về xuôi nghe tin lão phu bị ám sát nên rất lo lắng, vội phó thác lại cho thủ hạ rồi tự mình đi suốt đêm, trước hết là về Thiên Hạ Hội thăm hỏi lão phu có làm sao hay không, hai nữa là muốn gặp tiểu sư đệ Bộ Kinh Vân của mình…”

Hùng Bá vừa nói vừa vười, cười sung sướng thỏa mãi vô cùng! Rõ ràng lão thực sự tín nhiệm Tần Sương chứ không hề giả vờ. Mà Tần Sương này đối với người hầu cũng mang vẻ mặt trung hậu ấy, tuy nhiên, khi y nhìn Hùng Bá thì ánh mắt lại biểu lộ một thứ tình cảm cực kỳ tự nhiên. Y hoàn toàn tôn kính, phục tùng Hùng Bá, mọi thứ đều rất thật lòng. Y không phải loại người mặt cười tâm không cười như Văn Sửu Sửu, có thể thấy y đối với Hùng Bá tuyệt đối không hai lòng! Nhân tài này có thể là chướng ngại lớn nhất trên con đường báo thù của Bộ Kinh Vân.

Trong tiếng cười Hùng Bá, Tần Sương đã thong thả bước tới trước mặt Bộ Kinh Vân, chắp hai tay chào, cười nhẹ: “Kinh Vân, từ nay về sau chúng ta đã là đồng môn, nếu đệ có gì khó khăn thì đừng ngại nói với thẳng, ta sẽ cố gắng tận lực giúp đỡ, ta ngụ ở “Vọng Sương lâu” phía tây.

Y nói năng rất khéo léo, nói rất lễ độ thành khẩn, nhưng Bộ Kinh Vân không hề chắp tay đáp lễ.

Tay phải nó còn cầm đao, tay trái cầm cái đầu người chảy máu đầm đìa, đầy tay máu me, đầy tay tội nghiệt, làm sao mà đáp lễ?

Tần Sương dĩ nhiên là nhìn thấy cả đao lẫn đầu trong tay nó, tựa như cũng thông cảm, chỉ có điều Bộ Kinh Vân không nói một tiếng, cũng không gật đầu đáp lại làm y cảm thấy hơi bất ngờ.