Chương 21 – Ông chồng nhà tôi

Sáng tinh mơ, Ngô Gia Dương gõ cửa, vẻ mặt bẽn lẽn, hai tay dâng lên một cái lẵng nhỏ, bên trong phủ một tấm khăn lớn, mấp máy mấy tiếng, dọa Quan Thục Di không dám cầm.

Ngô Gia Dương buông rổ, xoay người bỏ chạy, vừa chạy vừa nói: “Chị dâu, vì tôi mất máu quá nhiều nên chị nhất định phải tha thứ cho tôi!”

Sau đó anh ta…… Rầm! Một tiếng trượt chân dài trên hành lang, lăn mấy vòng trên mặt đất, đến thang máy thì nằm phục tại chỗ, hết sức chật vật, vô cùng chật vật. Quan Thục Di thấy, hành vi của người này, có vài phần trăm trong đó là giả bộ.

Nàng nhìn anh ta chạy đi, sau đó nơm nớp lo sợ mở lẵng, vạch khăn. Á, có lẽ là cả đời này lần đầu tiên nhìn thấy một con chó nhỏ như vậy, nhỏ đến hai tay có thể phủ gọn nó không hở chỗ nào.

Con chó vô tội nhìn Quan Thục Di, kêu hai tiếng thật nhỏ đầy tâm trạng.

Trước đây Quan Thục Di từng nhìn thấy qua loại chó này trên mạng, nghe nói tên là chó xù Tách Trà (tên tiếng Trung : 茶杯犬 – Teacup Dog, chihuahua cũng là một loại trong chi chó này. Các bạn lên mạng search hình ảnh nhé, cực dễ thương), một con không dưới vạn tệ. Vắt chày ra nước Ngô Gia Dương vì sao sáng tinh mơ lại đến tặng quà? Điều này làm Quan Thục Di bất an.

Không phải một chút bất an, là vô cùng bất an.

Trên cổ con chó đeo một cái nơ bướm màu hồng phấn, cả người run run, vừa đáng thương vừa dễ thương, làm người ta phải quan tâm. Tâm tư Quan Thục Di rất nhanh đã bị con chó hấp dẫn, nàng vô cùng thân thiết đùa giỡn với nó một hồi rồi mới bước vào phòng.

Nàng ôm con chó, vừa gào to vừa một cước đá văng cửa phòng Tần Tri, vạch chăn anh đang đắp, bỏ con chó vào lòng anh.

Tần Tri bật dậy. Anh không thích mấy con vật rậm lông. Sáng tinh mơ vui vẻ bị quăng một con gì đó đầy lông vào lòng, thiếu chút nữa hù anh chết ngất!

“Cái gì vậy!?” Tần Tri chỉ vào con vật – vừa ngồi lên giường lập tức « tè dầm », gần như gào lên.

Quan Thục Di ghé vào bãi nước tiểu nhìn nhìn (khiếp!), tán thưởng: “Oa, chỉ bằng một đồng tiền xu, hay thật!”

Sau đó, hai người chúi vào giường quan sát con chó. Tần Tri lẩn đi rất xa, cẩn thận quan sát con vật đáng thương kiên cường, vừa đến nơi xa lạ đang run lẩy bẩy, cũng hết sức câu nệ chuyện con chó tè bậy chiếm hết chỗ ngủ của anh, chưa tới 10 phút, nó đã ở trên gối, chăn, nệm « rót nước » bảy tám lần, mỗi lần để lại một « đồng xu » lớn giúp vui.

Con chó này có điểm rất quen thuộc, rất là Ngô Gia Dương!

” Ngô Gia Dương nói, vì anh ta mất máu quá nhiều nên nhất định phải tha thứ cho anh ta.” Quan Thục Di kéo chân con chó, lôi nó từ trong chăn ra.

“Tên kia chắc chắn đã làm chuyện không tốt.” Tần Tri đứng lên, lại phủ phục xuống. Các khớp xương của anh chưa chống đỡ kịp với những cử động đột ngột. Anh cần phải chậm rãi.

Quan Thục Di suy nghĩ nửa ngày, cũng không nghĩ ra. Ngô Gia Dương có bao giờ có khả năng làm chuyện tốt với nàng và anh, nói thật, nàng cũng không đủ tiềm năng để bị mang đi bán. Con chó đáng yêu này quá sức đáng yêu, nhỏ như tách trà. Tha thứ hay không tha thứ, đó là một vấn đề.

Tần Tri quấn chăn, dời mọi hoạt động vào phòng tắm, Quan Thục Di đặt con chó nhỏ đang sử dụng gối đầu xuống dưới, đứng lên mở tủ lấy đồ cho anh.