Chương 21 – Tai họa – Mùi Bích Sóng bên vai trái

Máy giặt rung ầm ầm, cái xác già cỗi rít gào chuyển động, cuối cùng sau mấy cơn hắt xì hắt xì liên tục thì cũng dừng lại, như bà già vừa chạy marathon năm ngàn mét, dù đã đến đích cũng mệt không đứng nổi.

“Vắt đồ thôi mà làm như máy bay cất cánh”. Người đó tựa vào khung cửa, nhíu mày nhìn cái máy giặt của tôi. “Đổi nó đi, coi chừng có ngày nó phát nổ”.

Tôi cười cười, không phản bác, lấy quần áo đã vắt xong ra. “Ký túc xá mà có máy giặt xài là tốt rồi, còn ăn mày đòi xôi gấc? Đừng nhìn nó cũ mà khinh, tuyệt đối chất lượng đấy, ‘ba mươi năm vẫn còn chạy tốt’ “.

Anh cũng cười, đưa tay đón lấy thau đồ, cùng đi lên sân thượng phơi. “Em cũng không thể cứ ở đây mãi được, muốn định cư thì thuê căn hộ khác sẽ tốt hơn”.

Tôi giật mình, vùi đầu phơi đồ, làm như không nghe thấy, phơi xong thau này chuẩn bị thau khác, lúc lấy quần áo sạch ra, tay tôi treo giữa không trung, bất động. Chiếc túi màu xanh nhạt, phía trước in hai chữ màu hồng : Bích Sóng.

Yêu đến nghiện, thói quen đáng sợ này vì sao không thay đổi được? Tôi thu tay lại, cúi xuống nhìn vào lồng giặt đơ như khúc gỗ. Nửa tháng trước, xe lửa mang Trần Dũng ra đi, suốt nửa tháng tôi cố gắng điều chỉnh tâm tính từng giây phút một, sự đau khổ ngày đầu đã biến thành chết lặng như hôm nay, quá dài, mười lăm ngày như mười lăm thế kỷ. Dần dần tôi cũng khá hơn, không khóc, không giận, không kích động, bình thường ăn uống, bình thường đi làm, rảnh rỗi thì tìm đồng nghiệp học ngôn ngữ địa phương, nhàn thì đi dạo phố, mua quần áo đẹp, đi bar, đi ‘chơi chơi’. Đời mà, đời chỉ có thế thôi, dù bạn có muốn chết hay sống phóng túng thì Trái Đất vẫn quay. Bạn có khóc mù mắt thì chỉ có chính bạn chịu thiệt, cây ngay không sợ chết đứng, bạn cứ sống vui vẻ vào, sống vô tâm không buồn rầu, ngược lại còn hạnh phúc hơn.

Tôi nghĩ như thế và thấy cuộc sống tốt hơn nhiều.

Một ngày nọ, Lý Hải Phi mang lò vi sóng và bột mì tới tìm tôi, nhìn tôi cười khổ. “Ân Sinh, anh muốn ăn mì”.

Tôi cười, nheo mắt gật đầu với anh ta. “Được, lên lầu ăn cơm”.

Thừa dịp tôi trống trải mà tấn công ư? Không có khả năng. Chỉ cần dã tâm của anh vẫn bị che giấu thì tôi chẳng sợ anh đâu, vin vào tình đồng hương mà gặp gỡ, vừa có người để tán chuyện vừa thỏa mãn được sự ghen tuông của mình : Không phải nghi ngờ tôi sao? Cứ nghi ngờ đi, tự nhiên mà nghi ngờ!

Cứ thế tôi sống không tồi, có việc làm, có bạn bè, người thân khỏe mạnh, tiền lương cũng nhiều, chẳng lo sắp ly hôn, hết thảy vẫn như cũ.

Nhưng vì sao mỗi lần nửa đêm tỉnh dậy, tôi lại thấy mình ôm gối Trần Dũng đã nằm mà khóc? Vì sao tôi mở điện thoại suốt 24 giờ, mang hai cục pin dự phòng theo, lúc nào cũng sợ máy tắt nguồn? Trước lúc kết hôn, mẹ từng dặn dò tôi. “Ân Sinh à, vào nhà người ta thì dễ, ra mới khó, nếu con thích nó thật thì quyết tâm mà sống với nhau cho tốt”.

Giờ đây lời đó đã trở thành sự thật, mẹ nói rất đúng, đi ra khỏi cửa nhà Trần Dũng thực vạn phần khó khăn. Nửa tháng anh không gọi, tôi không biết anh đang đợi điều gì, vội vàng phân chia tài sản? Hay đang bị Lâm Mi xinh đẹp kia quấn lấy trên giường rồi? Nghĩ đến đó, có lẽ phải nói chuyện cho rõ ràng một lần, dù không thay đổi được kết quả còn hơn là chờ đợi vô vọng.