Chương 215 – Buổi biểu diễn thời trang

Trong căn phòng, khúc hát dịu dàng vang lên

Nhân viên gõ cửa đi vào, bưng lên hai tách cà phê thơm ngát, nhất thời, không khí tràn ngập hương cà phê và làn khói thản nhiên

Triệu Hi Tuấn lẳng lặng nhìn cô, chờ đợi đáp án của cô.

Lòng Chu Thiến có chút xót xa, sau hồi lâu, cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh, nhẹ nhàng trả lời:

– Đúng thế, Hi Tuấn, tôi đã có người yêu

Cho dù bọn họ không thể bên nhau nhưng tâm ý của cô dành cho Hi Thành không thể thay đổi chỉ trong thời gian ngắn được

Lòng Triệu Hi Tuấn trầm xuống nhưng anh bắt gặp sự cô đơn thoáng qua trong mắt cô thì hỏi:

– Giờ hai người có ở bên nhau?

Chu Thiến lắc đầu, thành thực trả lời:

– Không! Hi Tuấn, chúng ta bởi vì một nguyên nhân nào đó mà không thể ở bên nhau nhưng tim tôi vẫn có anh ấy. Tạm thời tôi không muốn nghĩ đến chuyện này

Trong giọng nói của cô có sự chua xót thoáng qua

Triệu Hi Tuấn dịu dàng cười:

– Thiến Thiến, em đừng lo lắng, tôi sẽ không ép em. Tôi rất thích em, ở bên em khiến tôi thấy rất thoải mái nên tôi mới nghĩ, nếu em là bạn gái tôi thì sẽ là cảm giác gì? Nhưng giờ nếu em đã nói vậy thì tôi sẽ tôn trọng quyết định của em, nhưng xin đừng vì chuyện này mà tránh mặt tôi! Em vẫn sẽ coi tôi là bạn chứ?

Anh nhìn được trong lòng cô có vết thương lớn, phải cho cô thời gian để chữa lành vết thương đó, cho cô dần dần quên đi nỗi đau này. Nếu cứ cố ép cô, tạo áp lực cho cô thì sẽ chỉ lảng tránh anh mà thôi. Anh muốn hai người vẫn giữ mối quan hệ tốt, anh sẽ ở bên cô, dần dần chiếm một ví trí quan trọng với cô, bất tri bất giác mà tiến vào lòng cô, đến cuối cùng cô sẽ phát hiện, không thể không có anh

Triệu Hi Tuấn cười khổ trong lòng, thì ra anh cũng là người giảo hoạt

Chu Thiến nghe xong thì thở phào nhẹ nhõm, lòng thoải mái, cô vội cười nói:

– Đó là đương nhiên, tôi rất vui khi làm bạn với anh!

Triệu Hi Tuấn thấy cô như trút đi được gánh nặng thì lòng có chút khó chịu, anh cũng chẳng phải kẻ tự kỉ nhưng bên cạnh vốn có rất nhiều người con gái hoàn hảo yêu thích, chỉ cần một nụ cười một câu nói của anh đã khiến bọn họ mê mẩn không thôi.

Đây là lần đầu tiên tỏ tình, chẳng những không khiến đối phương vui mừng mà còn khiến người ta như gặp thảm cảnh, nói thật, điều này với sự tự tin của anh là một đòn đả kích lớn

Nhưng cũng chính vì sự khác biệt của cô ấy, trong mắt cô ấy, anh chỉ là Hi Tuấn, không phải siêu sao cũng chẳng phải là cậu hai Triệu gia, chẳng khác gì một người bình thường cho nên cô mới thật đáng quý, đáng để anh tốn tâm tư chinh phục.

– Gần đây em làm gì? Mọi người không có tin tức của em, Thế Duy rất nhớ em

Triệu Hi Tuấn không nhắc đến chuyện khiến Chu Thiến mất tự nhiên nữa, thay vào đó là hỏi thăm về cuộc sống gần đây của cô. Nhắc đến Thế Duy, Chu Thiến quan tâm hỏi:

– Thế Duy có khỏe không? Thằng bé đi nhà trẻ có quen không?

– Cũng không tệ lắm, lúc về đều cười tủm tỉm, có khi còn kể chuyện bạn bè mới nữa. Em đừng lo lắng cho nó quá! Thế còn em thì sao, có ổn không?

Chu Thiến nghe tin Thế Duy vẫn ổn thì cũng thoải mái hơn, thời gian này cô vẫn luôn lo lắng cho Thế Duy, sợ thằng bé thay đổi hoàn cảnh mới thì sẽ không quen. Nhưng giờ xem ra, khả năng thích ứng của nó rất cao.