Chương 216 – Sóng ngầm lại nổi

Tiếng nhạc nơi này rất lớn, nhịp trống mạnh mẽ như gõ vào lòng người nhưng mỗi lời của Tống Thiệu Vân đều rất rõ ràng mà truyền vào tai Chu Thiến.

Lòng Chu Thiến chấn động, cố gắng áp chế xúc động muốn quay đầu. Cô nhìn lên sân khấu chăm chú, nhưng trang phục biểu diễn hoa lệ trên sân khấu kia hoàn toàn không khiến cô để ý, tâm hồn cô bay đến chiếc bàn cách đó không xa.

Bên bàn tròn, Triệu Hi Thành nhàm chán nhìn sân khấu cũng chẳng trả lời Tống Thiệu Vân. Hôm nay anh vốn không định đến nhưng thời gian này tâm tình thực sự rất phiền muộn. Hơn nữa là còn cả Hi Tuấn biểu diễn nên đơn thuần là đến giải sầu. Nhưng trong không khí náo nhiệt này, sự phiền muộn của anh cũng chẳng tiêu tan nửa phần. Càng nào nhiệt thì lòng anh càng cô tịch. Tống Thiệu Vân ở bên còn cứ líu ríu càng khiến anh thấy phiền. Nếu buổi biểu diễn này chẳng có Hi Tuấn thì anh sớm đã phủi tay đi về.

Bên cạnh, Tống Thiệu Vân hoàn toàn không cảm nhận được tâm tình của anh, quần áo hoa lệ, âm nhạc sôi động trên sân khấu khiến cô nàng hưng phấn vô cùng, thỉnh thoảng lại nói với Triệu Hi Thành:

– Hi Thành, xem kìa, bộ quần áo kia đẹp không?

– Cả bộ kia nữa, em rất thích

– Nhà thiết kế đúng là thiên tài, bộ nào cũng đẹp, thật chờ mong bộ áo cưới của cô ấy.

Tuy rằng không nghe thấy tiếng Triệu Hi Thành nhưng sự nũng nịu của Tống Thiệu Vân vẫn khiến lòng Chu Thiến xót xa. Cô không ngừng tự nhủ, đừng để ý, đừng để ý, nay mày và Hi Thành đã chẳng còn liên quan, đừng để ý… Nếu không vì đã hứa với Hi Tuấn thì cô thực sự muốn rời khỏi đây

Thời gian này, Triệu Hi Thành cũng chịu sự dày vò tương tự. Anh hận không thể nhét giẻ vào miệng Tống Thiệu Vân.

Anh không khỏi hối hận sâu sắc vì quyết định vừa rồi. Mãi đến khi Hi Tuấn xuất hiện thì mới làm cho Tống Thiệu Vân yên tĩnh hơn chút. Bởi vì toàn bộ tâm tình của cô ta đều bị bộ áo cưới kia thu hút

Áo cưới trắng tinh khôi ôm lấy dáng người hoàn mỹ của người mẫu, thiết kế hở vai, eo bó sát, vạt váy xõa tung, tầng tầng lớp lớp lụa mỏng rủ xuống, chất liệu sa mỏng trong suốt như mây, như khói, như sương, tựa như ảo mộng, như một cảnh lãng mạn trong mơ, hấp dẫn ánh mắt mọi cô gái nơi này. Ai cũng tán thưởng, hận không thể lập tức có được chiếc áo cưới trong mộng này. Mà bên cạnh, Hi Tuấn đảm nhận nhân vật chú rể, anh mặc áo bành tô đen cao quý, tao nhã, tuấn mỹ vô cùng càng khiến bộ váy cưới đó có vẻ tôn quý. Ngay cả Chu Thiến vốn bất an cùng rất tán thưởng chứ đừng nói đến Tống Thiệu Vân vốn vì bộ áo cưới này mà đến.

Vẻ mặt Tống Thiệu Vân say mê, kích động nắm chặt tay Triệu Hi Thành mà nói:

– Hi Thành, chính là nó, ngày kết hôn em nhất định phải mặc nó

Cô ta quay đầu, vẻ mặt khát vọng, chờ đợi rồi hỏi:

– Hi Thành, anh thấy sao?

Tống Thiệu Vân nói những lời này khiến Chu Thiến lại trở về với thực tế, cô đau đớn nghĩ, bọn họ sẽ kết hôn sao? Nhanh như vậy? Tuy rằng biết rõ Triệu Hi Thành đã chọn Tống Thiệu Vân nhưng vừa nghĩ đến bọn họ sẽ kết hôn thì tim Chu Thiến vẫn như bị dao cắt

Lúc này, Hi Tuấn bước đến góc gần Chu Thiến, anh thừa dịp xoay người mà nháy mắt với Chu Thiến rồi khẽ mỉm cười dịu dàng. Chu Thiến nhìn thấy, tuy rằng lòng rất khó chịu nhưng vẫn mỉm cười