Chương 217: Hết hồn (1&2)

Trên đường đi Vân Khởi cơ bản đã nghĩ ra phương pháp cứu người, nói với Bạch Bạch: ” Bọn họ muốn đến Tây hải phải đi qua đường này, đợi đến khi bọn chúng đến, ngươi tập trung cứu người, ta nói đi, ngươi phải lập tức đi cứu người ngay, cứu được các nàng thì ngươi chạy theo hướng nam, đến khi không còn ai đuổi theo mới được dừng lại, hiểu chưa?”

Bạch Bạch trịnh trọng gật đầu, Vân Khởi lầm bẩm trong miệng, chỉ một ngón tay về phía Bạch Bạch, lập tức bạch y thiếu nữ Bạch Bạch xinh đẹp biến thành một đai hán râu quai nón xồm xoàm đầy mặt.

” Không được lên tiếng nói chuyện” Vân Khởi nhắc nhở, hắn dùng phép thuật để người khác không nhận ra Bạch Bạch, nhưng giọng nói của nàng rất kiều mị, nếu nói chuyện sẽ lộ ra ngay. Tuy rằng âm thanh có thể ngụy trang, nhưng thời gian cấp bách, nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện.

Ba người đợi trong rừng cây nhỏ chừng một bữa cơm, quả nhiên xa xa nghe thấy tiếng đại đội nhân mã tiến đến, một luồng hơi nước kéo tới, mười mấy tên thị vệ của Tây hải long cung vây quanh ba cỗ xe hoa lệ, bên cạnh xe còn có hơn mười tiên tỳ, đồng tử, nhưng trong số đó không có người của hồ tộc.

Bạch Vãn Doanh nhìn xung quanh, đột nhiên hô nhỏ lên một tiếng chỉ vào đội xe phái sau nói: ” Các ngươi nhìn phía sau… Bọn họ thật quá đáng!”

Vân Khởi và Bạch Bạch nhìn theo hướng tay nàng chỉ, bất ngờ biến sắc!

Vân Khởi cùng Bạch Bạch theo tay nàng chỉ phương hướng nhìn lại, đều là đột nhiên biến sắc!

Chiếc xe ngựa cuối cùng có buộc hai sợi dây, mỗi sợi dây trói một nữ tử bạch y, đúng là hai nàng hồ tiên. Các nàng tóc tai rối bù, cước bộ lảo đảo, bị xe ngựa chạy phía trước kéo lê, trên người của mỗi nàng đều có vệt máu, hiển nhiên là bị roi da quật mà thành.

Theo sau là tên thị vệ, tay cầm roi da, thấy các nàng đi chậm là vung roi đánh. Hai nàng không thể chống đỡ, vừa đi vừa khóc, vô cùng đáng thương.

Bạch Bạch tức giận đến phát khóc, kéo tay áo Vân Khởi nói: ” Tại sao bọn họ lại tra tấn người dã man như vậy!”

Vân Khởi cũng không chịu được hành vi bạo ngược của bọn người Tây hải Long cung, thở dài, nhưng cũng không dám nói thẳng với Bạch Bạch, bọn chúng căn bản là không hề coi hồ tiên như người cho nên mới tự do nhục mạ như vậy.

Vỗ nhẹ bả vai của Bạch Bạch, Vân Khởi thấp giọng nói: ” Cứu người quan trọng hơn, ngươi nhớ rõ những lời sư huynh nói với ngươi lúc nãy chứ?”

Bạch Bạch gật đầu, nước mắt sắp lăn xuống, chăm chú nhìn hai hồ tiên phía cuối hàng chuẩn bị ra tay.

” Đi thôi” Vân Khởi chọn đúng thời cơ, khẽ quát một tiếng.

Bỗng nhiên nổi lên một luồng gió lạ, luồng gió thổi lá rụng và đất bay lên tán loạn, có một vài người phải lấy tay áo che mặt.

Bạch bạch nhanh chóng nhảy ra phía sau xe cắt đứt hai sợi dây, hai dây đứt, Bạch Bạch không chần chừ, nhanh chóng ôm hai hồ tiên chạy như bay về hướng nam Động tác của nàng rất lợi hại, thậm chí đội phía cuối phụ trách giám sát hai hồ tiên cũng chưa kịp nhìn thấy thân ảnh của nàng. Vân Khởi kéo Bạch Vãn Doanh bay lên trước, trước khi đi miệng còn niệm thần chú trong cơn gió lớn đưa tay về phía ba cỗ kiệu xa hoa, tất cả mười hai con ngựa như phát điên, chạy về các hướng khác nhau.

Những cỗ xe ngựa hôm nay đều do người của Tây Hải Long cung dùng pháp thuật tạo ra, nhưng những con ngựa giả này so với những con ngựa thật thì rất nghe lời, không bao giờ phạm sai lầm. Người điều khiển chỉ cần hô khẩu lệnh thì những con ngựa này sẽ lập tức chỉnh tề.