Chương 219 – Đi dạo phố

Cuộc thi vòng loại qua đi, Chu Thiến đặt toàn bộ sức lực vào lần thi toàn quốc sắp tới, trong lúc đó cũng có đôi lần cùng Tiểu Mạt đến nhà trẻ thăm Thế Duy.

Thấy Thế Duy ở nhà trẻ vui vẻ chơi đùa cùng các bạn, cùng cô giáo học hát học múa, khuôn mặt nhỏ nhắn lúc nào cũng tươi cười, Chu Thiến cảm thấy bất kể thế nào, đưa Thế Duy đến nhà trẻ là quyết định không sai. Trẻ con phải được chơi với bạn bè nhiều hơn. Lúc trước Thế Duy chỉ ở trong nhà, cơ hội ra ngoài không nhiều, người tiếp xúc cùng cũng chỉ là người nhà, đó không phải là điều tốt cho sự phát triển của trẻ nhỏ.

Thế Duy thấy Chu Thiến thì cũng rất vui, ôm Chu Thiến mà gọi không ngừng khiến Tiểu Mạt có chút ghen tuông nói:

– Thế Duy có cô là không để ý đến mẹ nuôi à

Lúc này Thế Duy mới ôm Tiểu Mạt mà thơm một cái

Thế Duy dựa vào lòng Chu Thiến, thủ thỉ kể một số chuyện, có đôi chỗ nói còn chưa rõ ràng nhưng Chu Thiến vẫn có thể hiểu đại khái ý tứ của cậu bé. Cậu bé rất nhớ cô, nhà trẻ chơi rất vui, các cô giáo khen cậu bé hát hay, mãi đến trưa phải đi ngủ thì Thế Duy mới lưu luyến vẫy tay chào Tiểu Mạt và Chu Thiến.

Không ngờ đến hôm sau Triệu Hi Thành đã gọi điện đến

– Chu tiểu thư, hôm qua cô thăm Thế Duy?

Chu Thiến nghe xong khó hiểu:

– Triệu tiên sinh, chẳng lẽ tôi không thể đến thăm Thế Duy sao?

Bên kia, Triệu Hi Thành im lặng một lúc rồi mới nói:

– Chu tiểu thư, tôi không có ý này, là Thế Duy nói hôm qua nó quên kể với cô một chuyện

– Chuyện gì?

– Nó nói muốn cô dẫn nó đi mua quần áo. Nó thích bộ quần áo lần trước cô mua cho nó. Nó hỏi thứ bảy này cô có thể dẫn nó đi không?

Dẫn con đi mua quần áo là niềm vui khó có được, Chu Thiến sao có thể từ chối

– Được, thứ bảy tôi đến đón thằng bé.

Bên kia, Triệu Hi Thành thản nhiên nói:

– Thứ bảy tuần này tôi sẽ đến đón cô.

Nói xong liền cúp điện thoại.

Chu Thiến sửng sốt, nhất thời quên dập máy, trong điện thoại truyền đến tiếng tút tút.

Anh ấy nói gì? Anh đến đón cô? Anh đi với bọn họ sao?

Ba người cùng đi dạo phố? Nếu đổi lại là trước kia thì cô nhất định sẽ rất vui nhưng bây giờ lòng cô lại ủ dột bởi vì cô không hiểu được, rốt cuộc là anh muốn gì?

Rất nhanh đã đến thứ bảy. Ma xui quỷ khiến mà Chu Thiến vẫn trang điểm phơn phớt qua. Cô mặc bộ váy liền màu trắng, kiểu dáng đơn giản thoải mái, thắt chiếc thắt lưng nhỏ màu vàng khiến người ta cảm thấy sáng bừng. Tóc vì trời nóng mà buộc lên, đuôi ngựa dài lúc lắc đầy sức sống, cô khẽ cười, khuôn mặt trang điểm nhẹ càng thêm tú lệ.

Chu Thiến nhìn gương mà nghĩ, may mà Tiểu Mạt hôm nay phải đi làm, nếu không nhìn cô thế này chẳng biết có trêu cô không nữa…

Đang nghĩ thì Triệu Hi Thành gọi điện thoại đến nói anh đang ở dưới lầu

Chu Thiến vội lấy túi xách rồi đi xuống

Triệu Hi Thành dựa ở ngoài xe nhìn quanh bốn phía mà cảm khái. Dường như mới đây thôi anh còn ở đây hân hoan đợi Thiệu Lâm xuống. Nhưng giờ Thiệu Lâm đã hương tiêu ngọc vẫn, còn anh thì đứng đây chờ một người con gái khác.

Lòng anh buồn khổ vô cùng nhưng khi nhìn thấy Chu Thiến chậm rãi xuất hiện trước mặt thì cố ép sự buồn bã đó xuống

Anh nhìn cô thản nhiên cười cười:

– Hôm nay phiền cô rồi!