Chương 22

Nhỏ thức dậy sau mấy tiếng ngủ li bì và ấn tượng đầu tiên đập vào mắt nhỏ là hình ảnh nhóc đang nằm dài trên bàn trước mặt nhỏ. Nhỏ nhìn nhóc ngạc nhiên rồi cũng nguôi ngoai phần nào. Bất chợt nhỏ nhớ tới giấc mơ ban nãy rồi giật mình đỏ mặt.

– Hồi nãy cô có nói mớ, tôi có nghe thấy đấy! – nhóc lên tiếng làm nhỏ giật mình.

– Tôi nói cái gì? – nhỏ mạnh dạn hỏi.

– Thì cô nói là … – nhóc nhìn nhỏ thích thú – Cô thích …

– Th … Thích … cái gì? – nhỏ lắp bắp đổ mồ hôi, sợ nhóc đã phát hiện ra là nhỏ thích nhóc.

– Thì cô nói là cô … – nhóc cười khiêu khích.

– Tôi làm sao? – nhỏ bắt đầu khó chịu – Anh nói thẳng ra đi, úp úp mở mở hoài!

– Cô nói cô thích mặc pantsu màu kem! – nhóc nói, cố bụm miệng cười.

Tất nhiên đây là một câu nói dối vì nhỏ ghét màu kem và nhỏ cũng chẳng nói gì về pantsu hay mơ thấy pantsu gì cả. Ngay cả nhỏ cũng không nhớ rõ mình mơ thấy gì nên tưởng câu nói vừa rồi là thật. Nhỏ đỏ mặt, quay lưng tính bỏ đi thì nhóc nắm tay nhỏ lại.

– Cô đi đâu thế? – nhóc ngừng cười.

– Đi về! – nhỏ trả lời trống không.

– Ở lại với tôi đi! – nhóc nài nỉ.

– Ở với anh chán chết! – nhỏ chun mũi.

– Là sao? – nhóc nghiêng đầu.

– Là chán quá mà chết đấy đồ ngốc! – nhỏ thè lưỡi.

– Thì bữa nay đi bar với tôi, tôi hứa làm cho cô cười! – nhóc nài nỉ – Nếu không thì tôi cũng chán quá mà chết thôi!

– Sao cũng được! – nhỏ thở dài.

Nhóc đưa cho nhỏ một cái mũ bảo hiểm màu đen rồi chở nhỏ thẳng tới quán bar quen thuộc. Nhỏ lết vào trong, lẽo đẽo theo sau nhóc. Vừa bước chân vào bar là nhóc đã có vài chục cô bu tới, hỏi tới tấp làm nhỏ ngao ngán. Nhỏ ngồi trước quầy bar, gọi một cốc Whiskey rồi thưởng thức một mình. Cái vị đắng đắng, ngòn ngọt mà lại chua chua của nó làm nhỏ cảm thấy buồn. Nhìn nhóc gỡ từng tay của mỗi cô ra mà nhỏ thở dài. Tại sao lại đau thế nhỉ? Nhỏ bất giác cười nhẹ, nhỏ thích nhóc trêu chọc nhỏ dù chỉ một chút. Nhưng tại sao nhóc không bao giờ tươi cười với nhỏ như lúc nhóc cười với nó?

Bên ngoài, những hạt mưa nặng trĩu thả mình xuống mặt đất, nhảy nhót trên mái nhà. Nhỏ trả tiền cho li rượu rồi ra ngoài. Nhóc vội vàng chạy theo sau nhỏ.

– Khoan đã! Cô tính đi đâu? – nhóc chạy theo sau cô, nói lớn.

– Đi về! – nhỏ nói, tiếp tục bước đi dưới làn mưa mỏng.

– Cô đứng lại được không? – nhóc rảo bước, nhỏ không nói gì, tiếp tục đi – NGUYỄN MINH THƯ!!! SAO CÔ CỨNG ĐẦU QUÁ VẬY?

– Tôi xin lỗi thiếu gia, tôi không dám! – nhỏ cười đểu, sải bước dài trên con đường mòn trong hẻm – Vả lại, cậu đâu có cần tôi, vào trong với mấy cái cô chân dài ấy không phải vui hơn sao?

– Này! – nhóc cuối cùng cũng đuổi kịp theo nhỏ, nhóc lôi nhỏ ngược lại rồi nắm chặt lấy hai vai nhỏ – Cô đang ghen đấy à?

– Không, chỉ nói đúng sự thật thôi! – nhỏ quay mặt qua chỗ khác.

– Tôi … – nhóc ngập ngừng – Nhắm mắt lại đi!

– Làm gì? – nhỏ vùng vằng nhích ra nhưng nhóc ôm nhỏ chặt hơn.

– Nhắm mắt lại đi! – nhóc nhìn cô với đôi mắt nâu sâu thẳm.

Nhỏ nhắm khẽ mắt, mặc kệ nhóc. Lúc này trời mưa to, những hạt mưa nặng mặt làm mặt nhỏ ướt đẫm. Nhưng không chỉ có nước mưa mà hoà lẫn trong đó còn có nhưng giọt nước mặt mặn chát từ khoé mi của nhỏ. Nhóc bất chợt nhận ra rằng nhỏ đang khóc, bỗng nhiên tim nhóc nhói lên. Nhóc cúi xuống hôn lên mí mắt của nhỏ rồi buông nhỏ ra. Nhỏ mở mắt, nhìn nhóc với đôi mắt giàn giụa nước mắt rồi bỏ chạy. Nhóc chỉ nhìn nhỏ bỏ chạy mà không dám níu kéo hay chạy theo sau. Nhóc có một cảm giác tiếc nuối khi nhìn theo bóng nhỏ khuất dần sau làn mưa dày nặng hạt của buổi chiều buồn.

————————————————————-

Nyan~ Mai là sinh nhật mình, mình xin phép nghỉ một buổi! Hy vọng là mình có thể up thêm một chap vào thứ Hai hay thứ Ba! Cảm ơn mọi người đã ủng hộ truyện của mình!