Chương 22

Có thể Harry đúng trong một số chuyện,” Poppy nói với Catherine khi họ tản bộ quanh khu vườn đằng sau khách sạn. Trái ngược với vẻ ngoài lãng mạn nhờ những ưu tiên hiện đại dành cho một khu vườn- không hề có một cấu trúc nhất định với vô số những luống hoa mọc lên um tùm, thì vườn hoa của nhà Rutledge lại rất tráng lệ và gọn gàng.

” Bây giờ là lúc thích hợp cho Harry để anh ấy có thể giới thiệu cô với mọi người với tư cách là em gái anh ấy. Và cũng là lúc để cô được biết với tên thật của mình. Nhân tiện tôi muốn hỏi nó là gì nhỉ?”

” Catherine Wigens.”

” Thực sự thì tôi không biết bởi tôi đã quá quen cô với tư cách là quý cô Marks rồi…Nhưng tôi vẫn thích họ Marks hơn.”

” Tôi cũng vậy. Catherine Wigen đã là quá khứ, một quá khứ đầy khó khăn và đau khổ. Tôi vẫn luôn cảm thấy hạnh phúc hơn dưới cái tên Catherine Marks.”

” Hạnh phúc hơn ư?” Poppy hỏi nhẹ nhàng. ” Hay chính xác là nó chỉ giúp cô bớt sợ hãi đôi chút?”

Catherine cười. ” Trong những năm gần đây tôi đã đôi lần được cảm nhận sự hạnh phúc . Tôi cảm thấy yên bình nơi trường học cho dù tôi quá trầm lặng và kín đáo để có thể kết bạn tại nơi đó. Mãi cho đến khi tôi làm việc cho gia đình Hathaway thì tôi mới có cơ hội được chứng kiến những tình cảm mà mọi người dành cho nhau, ngày này qua ngày khác. Và chỉ mới năm vừa rồi thôi, cuối cùng thì tôi cũng được trải nghiệm cái được gọi là niềm vui sống. Cảm giác cho những khoảnh khắc đó thật tuyệt, và tôi không còn trông mong gì hơn nữa.”

Poppy gửi về phía Catherine một ánh mắt biết cười. ” Những khoảnh khắc như là…? Họ cùng bước vào vườn hoa hồng đang ùm tùm trổ hoa cho một không gian đượm hương thơm ngát làm ấm lòng người.

” Như là những buổi tối tại phòng khách, khi mà cả gia đình quây quần nghe Win đọc truyện. Hay khi cùng Beatrix đi dạo. Đôi khi đó là khoảnh khắc của những ngày mưa ở Hampshire khi mà chúng tôi có buổi dã ngoại bên hiên nhà. Và…” Cô đột nhiên ngừng lại, cô lắc đầu bởi sự nhận thức về điều mình sắp nói.

” Và?” Poppy thúc giục trong khi cô dừng lại để chiêm ngưỡng một bông hoa hồng rực rỡ dưới ánh nắng mặt trời và tận hưởng hương thơm ngát của nó. Ánh mắt sắc sảo của cô bỗng phóng ngược lên mặt của Catherine.

Không khó để diễn đạt những suy nghĩ riêng tư của mình, nhưng Catherine phải ép bản thân thừa nhận sự thật không hề thoải mái tí nào. ” Sau khi đức ngài Ramsay bị thương ở vai trong tòa nhà đổ nát đó…anh ấy đã phải nằm liệt giường và bị sốt vào ngày tiếp theo…và tôi đã ở bên anh ấy hàng giờ đồng hồ. Chúng tôi đã nói chuyện khi tôi may vá, và tôi cũng đã đọc Balzac cho anh ấy nghe.”

Poppy cười. ” Chắc chắn rằng anh Leo đã rất thích. Anh ấy tôn thờ văn học Pháp.”

” Anh ấy đã kể với tôi thời gian anh ấy ở Pháp. Anh ấy nói rằng người Pháp luôn có một giả thuyết kì diệu về những thứ không hay.”

” Đúng vậy. Khi Leo đi Pháp cùng Win, anh ấy là một người đàn ông hoàn toàn sụp đổ. Cô sẽ không nhận ra anh ấy đâu. Chúng tôi không biết là phải lo lắng cho ai hơn, Win với lá phổi yếu ớt hay là Leo, người luôn muốn tự hủy hoại bản thân.”

” Nhưng họ đã đều bình an trở về,” Catherine nói.

” Đúng vậy, cả hai đã an toàn trở về nhà. Nhưng rất khác nhau.”

” Bởi vì nền văn hóa Pháp sao?”