Chương 22

hai..hai người_1 tiếng nói rất nghẹn ngào xen lẫn gì đó là thất vọng

_ơ….thư_hắn nhìn nó với ánh mắt như muốn nói lời giải thích

Phải nói bây giờ người nó như có luồn điện mấy trăm vôn chạy qua người,điều nó lo sợ sắp thành sự thật sao? nó chưa từng thấy mình bị thừa ra như vậy! nhìn hắn ôm ấp người con gái trước mặt mà nó cảm thấy quặn đau từng cơn 1.

_à Thư đó hả em?_Hl lúc này mới thấy sự hiện diện của nó

_va…vâng_nó đứng im như tượng để quan sát và đính chính đâu là sự thật.Cho đến khi nghe Hl kêu

_em yên tâm chị chẵng còn gì với anh Vương đâu chị chỉ muốn ôm anh vương sau gần 2năm xa nhau thôi._Hl cố giải thích nhưng thật sâu bên trong đây cũng là 1 nước cờ của Hl

Có nên tin hay không?Chị ấy chỉ nói là ôm xả giao vậy mà! đúng vậy mình không nên nghi ngờ chị ấy như thế!_nó thầm nghĩ và cười nhoẻn

_dạ em cũng đâu nghĩ gì đâu chị!_

Phù,hắn thầm cảm ơn cho Hl nếu Hl không giải thích thì hắn cũng chẵng biết nói sao!.

_à thôi em có việc phải về,chào em và anh_ả ta nói rồi bỏ đi

Sau khi Hl rời khỏi nhà, hắn mới đi lại chỗ nó,nhìn nó với 1 ánh mắt ngọt ngào hắn nói:

_em này!! chẳng qua anh và Hl chỉ còn quan hệ bạn bè thôi

_em hiểu mà! em thông cảm cho anh! sau này nếu chị ấy qua đây chơi em sẽ nói chuyện với chị ấy nhiều hơn.

_ừ! vợ ngốc đừng ghen tuông mà tội chồng nhé_hắn ôm chầm nó

_ùm! đồ điên_nó nói rồi chạy thẵng lên phòng

Sau khi lên phòng nó mới bình tâm để suy nghĩ tiếp mọi chuyện,thật sự thì nó chỉ an tâm phần nào thôi nhưng nỗi lo sợ cứ khiến nó không thôi nghĩ ngợi về những ngày tháng thiếu hắn sẽ như thế nào!nỗi buồn heo hút tận sau trong tâm trí nó mà chỉ nó mới thấu hiểu mọi thứ,nó không muốn giống như những phim nó đã coi, nhân vật nữ luôn giấu nhân vật nam những nỗi buồn.Nó không muốn thế nó muốn cùng sẽ chia với hắn tất cả nhưng khi đứng trước hắn nó mới cảm thấy là nó không đủ bản lĩnh và tự tin khi làm thế.Suy nghĩ mơn man rồi nó lại chìm vào cơn ngủ mê lạ thường,trong cơn mê nó thấy,Hắn đang ôm nó bỗng Hl xuất hiện,Hl mở rộng vòng tay thế là hắn bỏ nó chạy về phía Hl.Nó khóc nó cố kêu hắn quay lại nhưng 2 người đó cứ nắm tay nhau đi giữa ánh chiều tà đang buông xuống.Giật mình nó mới biết là mơ,vừa kịp định thần nó phát hiện 1 vòng tay đang ôm siết lấy mình.Quay phắt qua,đập vào mặt nó là khuôn mặt hắn đang lim dim “ngủ”

_á….anh làm gì thế???

_im! anh đang ngủ

_anh đi về phòng đi!_mặt nó đỏ lựng lên khi hắn ôm nó như thế,con gái mà ai chẵng vậy

_ngủ đi_hắn kêu

_không..á_nó chưa kịp nói hết chữ “không” thì làn môi ngọt ngào của ai đó cuốn lấy làn môi của nó.Sau 5p’ hắn vẫn chưa buông ra,nó cứ thế mà mất dần 0xi.Và cuối cùng là nó chìm trong giấc ngủ lun.

Sau khi hắn hôn nó gần 5p’ thì mới buông ra,thấy nó đã ngủ hắn cười nói:

_anh biết cách làm em ngủ rối ngốc à_sau đó hắn ôm siết lấy nó.

Cả 2 người cùng vào chung 1 giấc mơ,1 giấc ngủ không quá dài nhưng đó là 1 thứ hạnh phúc khiến cả 2 mỉm cười mãn nguyện.Thử thách chẵng lẽ chỉ có thế?hạnh phúc của 2 người liệu có được bảo toàn mãi mãi?