Chương 22

Nhâm Nhiễm chỉ cảm thấy máu xông lên tận não, cô há hốc mồm, nhưng nhất thời không nói được gì, Quý Phương Bình như cảm giác được gì, ngước đầu liền trông thấy cô, hơi bất ngờ, nhưng vẫn giữ được bình tĩnh.

“Chào cháu, Tiểu Nhiễm.”

“Sao bà lại dám vào phòng của mẹ tôi? Bà cút ra ngoài.”

“Bình tĩnh nào, Tiểu Nhiễm, cha cháu đang họp ở Bắc Kinh, ông nhận được tin rằng chính phủ đang chuẩn bị quy hoạch khu phố này, toàn bộ nhà phải di dờỉ, ông cố tình nhờ cô đến đây thu thập tài liệu cũ, chuẩn bị liên lạc với các chủ hộ khác, đưa ra một phương án khác với chính phủ, thuyết phục họ giữ nguyên kiến trúc của khu phố này.

Cô hoàn toàn bỏ ngoài tai lời giải thỉch: “Tôi lập lại một lần, để đồ xuống, cút ra khỏi nhà tôi ngay.”

Quý Phương Bình đành đặt hồ sơ xuống, đứng dậy chau mày nói: “Nhâm Nhiễm, chúng ta không thể đối xử với nhau một cách lí trí hơn sao? Ngồi nói chuyện một cách lí trí. Đừng cứ mở miệng là chửi rủa, la hét, chẳng có ý nghĩa gì.”

“Tôi nói chưa đủ rõ à? Tôi không có gì để nói với bà.”

“Bất kể cháu có bằng lòng hay không, cuộc sống của chúng ta không thể quay lại được, tiếp nhận sự thật, tìm ra phương thức đối xử hợp lí hơn cho hai chúng ta, không phải tốt cho cả hai sao?”

“Đó là cách nghĩ của bà, tôi không thể nảy sinh bất kỳ mối liên hệ nào trong cuộc sống của bà.”

“Nhâm Nhiễm, cháu không ngây thơ đến nỗi cô cần cầu xin cháu đồng ý cho cô và cha cháu qua lại với nhau chứ?” Sức nhẫn nại của Quý Phương Bình cạn kiệt, lạnh lùng nói.”Bà nghĩ quá nhiều rồi, tôi không ngây thơ đến mức đó. Bà đã ngang nhiên vụng trộm bao năm nay, tôi nghĩ, hai người vốn không quan tâm đến cách nhìn của người khác. Tôi đồng ý hay không hai người vẫn sẽ tiếp tục qua lại”, Nhâm Nhiễm lạnh lùng: “Không sao, hai người cứ tiếp tục đi, nhưng cha tôi đừng hòng mong tôi sẽ tha thứ cho ông ấy, đừng nhắc đến việc phải thừa nhận mối tình này.”

Quý Phương Bình tức giận, “Cháu như vậy là lạm dung tình thương của cha cháu, dùng tình thân trói buộc ông ta.”

“Thật không hổ danh là luật sư. Như vậy đã định được tội tôi. Còn bà thì sao? Bà đã phán xét thế nào về hành vi của bản thân mình? Bà phá hoại hôn nhân của người khác, cướp chồng của người khác, công khai bước vào nhà người khác, tất cả, đều là đặc quyền và phần thưởng mà thượng đế ban tặng bà hay sao?”

Quý Phương Bình không ngờ một bé gái trông yếu ớt và nho nhã như cô lại nói được lời danh đá đó: “Cháu vốn không hiểu về hôn nhân, Nhâm Nhiễm, cháu chỉ trách móc cô, cô hỏi cháu, cháu có biết cuộc hôn nhân giữa cha mẹ cháu tồn tại chỉ trên danh nghĩa từ khi nào không?”

Nhâm Nhiễm cứng họng, Quý Phương Bình không muốn kéo dài, quyết tâm nói rõ: “Đúng vậy, cha mẹ cháu đã có vấn đề từ sớm, cha cháu đề nghị li hôn, nhưng mẹ cháu cứ dây dưa, sau này, bà ta mắc bệnh ung thư, cha cháu không thể nào mở miệng được nữa, nên hôn nhân của họ mới tiếp diễn…”

“Đừng nói nữa, tôi không muốn nghe thêm bất kỳ chữ nào từ bà! Bà cút ra khỏi nhà tôi ngay.”

Nhâm Nhiễm ngắt ngang lời bà, đi ra khỏi phòng.

Quý Phương Bình đi sát theo sau, hoàn toàn không khách sáo: “Chúng ta đều phải đối diện với thực tại, hôn nhân không phải là một hiệp ước mà một khi đã kí vào thì mãi mãi không có cơ hội lật lọng. Mỗi người đều có quyền chọn lựa lại. Một cuộc hôn nhân khi đã nảy sinh vấn đề, hoàn toàn không phải chỉ là trách nhiệm của một phía. Cha cháu thương hại mẹ cháu, cô không muốn bắt ép cha cháu, thế là chúng tôi cứ dây dưa mãi. Nếu vì lòng nhân từ của cha mà cháu quay ngược lại chỉ trích ông ấy, như vậy quá bất công với ông ấy.”