Chương 22

Cậu chưa từng nói với tôi những chuyện này.

-Nói với cậu thì có tác dụng gì chứ?- Chu Chính Hạo ủ rũ: -Nói thực lòng, mỗi lần nhìn thấy hai người thân mật, ngọt ngào, trong lòng tôi thực sự rất khó chịu. Có một khoảng thời gian tôi sợ phải gặp cô ấy. Cứ nhìn thấy cô ấy là tôi lại thấy buồn. Nhưng không nhìn thấy cô ấy tôi lại nhớ nhung. Cái định nghĩa về cảm giác thích mà Diệp Phi nói không đúng hoàn toàn phải không?

Dương Phàm nhìn về phía rừng phong xa xa, một màu đỏ rực trải dài tới tận chân trời. Anh lặng lẽ ngắm nhìn phong cảnh trước mặt, dường như anh chỉ biết làm như vậy mà thôi. Dương Phàm không thể dùng thái độ cao ngạo để an ủi Chu Chính Hạo, đó là sự khinh thường đối với bạn của anh. Anh lại càng không thể cao thượng nhường lại Khả Nhi cho Chu Chính Hạo. Cô ấy là một con người sống, một cá thể độc lập, không phải là món hàng cho người khác nhường qua nhường lại. Hơn nữa, anh không thể nhường Khả Nhi còn Chu Chính Hạo cũng sẽ không chấp nhận cách làm như vậy.

Sau một hồi trâm ngâm, Chu Chính Hạo khẽ nói:

-Đối xử với cô ấy cho tốt! Cô ấy xứng đáng với điều đó!

-Tôi biết- Dương Phàm nói bằng giọng kiên định: -Chỉ cần cô ấy không bỏ rơi tôi, tôi tuyệt đối không từ bỏ cô ấy!

-Những điều tôi nói lúc nãy có phần quá đáng, cậu cứ coi như gió thoảng ngoài tai, đừng để bụng làm gì!

-Những điều cậu nói không hẳn đã sai- Dương Phàm ma mãnh: -Tôi đã từng có tâm lí nấu chín gạo thành cơm, có lẽ chỉ có như vậy tôi mới có hi vọng níu giữ cô ấy ở bên mình!

-Đồ khốn nạn! Đúng là thằng mất dạy!

Dương Phàm gật đầu:

-Đúng là khốn nạn thật!

Sau khi chửi mắng xong, hai cười phá ra cười, trong lòng đã thảnh thơi hơn nhiều. Khả Nhi nói đúng, chuyện giữa con trai với nhau nhất định hai người sẽ giải quyết được.

Từ Hương Sơn về nhà trọ của Dương Phàm đã muộn lắm rồi, Khả Nhi mệt đến mức chỉ muốn nằm ngay xuống giường. Cô tắm rửa qua quýt rồi nhanh chóng nằm vật ra giường, chẳng chú ý đến Dương Phàm ba lần bảy lượt định nói gì đó rồi lại thôi.

Nửa đêm, đang ngủ ngon lành thì Khả Nhi loáng thoáng nghe thấy tiếng Dương Phàm gọi. Khả Nhi ngái ngủ nói:

-Đừng làm ồn, ngủ đi!

Dương Phàm khẽ hôn lên dái tai Khả Nhi, hơi thở ấm áp của anh phả vào mặt cô:

-Có chuyện này, anh đã lừa em. Em có thể tha thứ cho anh không?

-Ừm- mắt Khả Nhi như bị dính keo, không sao mở ra được. Cô xoay người về phía Dương Phàm, hình như điều hòa hơi lạnh. Khả Nhi rúc vào lòng Dương Phàm, ngái ngủ nói: -Là chuyện gì? Phải xem xem có vượt quá giới hạn không?

-Thực ra anh…- Dương Phàm nghe thấy tiếng thở đều đều của Khả Nhi. Cô lại chìm vào giấc ngủ. Có thể bình yên ngủ trong lòng anh chứng tỏ Khả Nhi hoàn toàn tin tưởng và phụ thuộc vào anh. Dương Phàm chống tay vào cằm, lặng lẽ ngắm nhìn khuôn mặt đang say ngủ của cô dưới ánh đèn mờ mờ hắt vào từ ô cửa sổ. Khuôn mặt Khả Nhi trắng mịn như ngọc, cho dù là bóng tối cũng không thể che lấp được ánh hào quang từ viên ngọc ấy. Những ngón tay Dương Phàm lướt nhẹ trên mặt Khả Nhi, làn da mịn màng tuyệt đẹp, anh nhủ thầm liệu cô gái tuyệt vời này có vĩnh viễn thuộc về anh?

Khả Nhi loáng thoáng nghe thấy tiếng chuông cửa. Cô lười biếng không muốn mở mắt ra nhưng người bên ngoài cửa lại ấn chuông không ngừng cứ như thể không chịu thua vậy. Khó khăn lắm Khả Nhi mới mở được mắt ra, phát hiện ra trời đã sáng rồi, người nằm bên cạnh cô là Dương Phàm, anh đang ngủ rất say, mấy lọn tóc lòa xòa trước trán, khuôn mặt mịn màng và thuần khiết như trẻ con. Trái tim cô chợt khẽ rung rinh. Khả Nhi đang định đưa tay lên vuốt ve khuôn mặt anh thì tiếng chuông cửa lại gấp gáp vang lên. Khả Nhi sợ Dương Phàm tỉnh giấc nên đành phải thu tay lại và vội vàng đi ra mở cửa.