Chương 22

Tìm ra manh mối không có nghĩa có thể lần ra ngọn nguồn sự việc ngay lập tức.

Giản Dao hỏi Bạc Cận Ngôn: “Tôi sẽ tìm cơ hội thăm dò Mạch Thần?” Bây giờ cô và anh không phải là cảnh sát, đương nhiên không thể trực tiếp tiến hành thẩm vấn.

Bạc Cận Ngôn dõi mắt ra cửa, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. Một lát sau, anh thu tay về, lên tiếng: “Không cần thiết, em hãy gọi cậu ta vào đây, chúng ta hỏi thẳng.”

Giản Dao nhìn anh bằng ánh mắt nghi hoặc. Hôm qua, anh nhắc nhở cô cần che giấu thân phận, cô và anh còn giả bộ đi họp ở nơi khác.

“Làm vậy chẳng phải thân phận của chúng ta sẽ bị lộ hay sao?”

Bạc Cận Ngôn liếc cô một cái: “Em tưởng tôi là thằng ngốc à?”

Nghe anh hỏi, Giản Dao mới chợt bừng tỉnh. Hai người quen biết cũng đã lâu, cô suýt nữa quên mất người đàn ông trước mặt là chuyên gia tâm lý học, gặng hỏi và moi thông tin từ miệng người khác là sở trường của anh.

Cô sẽ chờ anh trổ tài.

Lúc đi vào, thần sắc của Mạch Thần có vẻ thấp thỏm, bất an.

Bạc Cận Ngôn hất cằm. “Ngồi đi.”

Mạch Thần ngồi xuống phía đối diện anh. “Bạc tổng, anh tìm tôi có việc gì?”

“Phòng kỹ thuật vừa báo cho tôi biết, bọn họ đã khôi phục một số dữ liệu trong máy tính của trợ lý bộ phận qua đời tháng trước, trong đó có nhật ký của cô ấy.” Bạc Cận Ngôn cất giọng từ tốn. “Buổi tối hôm Vương Uyển Vi tự sát, cậu từng đến phòng cô ta, bày tỏ tình cảm với cô ta?”

Mạch Thần đờ đẫn trong giây lát, anh ta im lặng.

“Cậu giấu diếm manh mối quan trọng như vậy với cảnh sát, khiến tôi không thể không nghi ngờ đạo đức của cậu.” Giọng nói của Bạc Cận Ngôn nhẹ như gió thoảng mây bay, nhưng ánh mắt lãnh đạm của anh tỏa ra sức uy hiếp vô hình.

Sắc mặt Mạch Thần hết đỏ lại trắng. Anh ta cúi thấp đầu, ngồi bất động.

Căn phòng trở nên vô cùng tĩnh mịch.

Giản Dao đang tập trung tinh thần quan sát hai người đàn ông. Bạc Cận Ngôn đột nhiên nhướng mày, nhìn cô bằng ánh mắt như muốn nói gì đó. Giản Dao không hiểu Bạc Cận Ngôn có ý gì. Ánh mắt của anh bây giờ thâm trầm chứ không ngạo mạn. Giản Dao còn đang ngẩn người, Bạc Cận Ngôn bất chợt nháy mắt phải.

Gương mặt anh vốn tuấn tú, đuôi mắt khá dài. Cái nháy mắt khiến anh có vẻ không nghiêm túc nhưng tỏa ra sức hút mà bình thường không thấy.

Đúng là chịu thua anh rồi. Đây chắc chắn là hành động ra hiệu ngầm của Bạc Cận Ngôn. Anh đúng là luôn làm theo ý mình. Có ông trời mới biết cái nháy mắt của anh có ý nghĩa gì? Cô và anh đâu ăn ý đến mức đó!

Thế là Giản Dao quyết định làm theo cách lý giải của mình. Cô đứng dậy, đi rót cốc nước, mang đến trước mặt Mạch Thần.

Mạch Thần nói nhỏ: “… Cám ơn.”

Giản Dao nhướng mắt nhìn Bạc Cận Ngôn: “Bạc Tổng, tôi có thể nói một, hai câu với Mạch Thần được không?”

Bạc Cận Ngôn vẫn giữ vẻ mặt xa cách. Anh “ừm” một tiếng. Giản Dao cũng không biết cách lý giải “một người hát mặt đen, một người hát mặt trắng” liệu có đúng ý anh. Nhưng cô vẫn mặc kệ.

Cô đứng bên cạnh Mạch Thần, cất giọng dịu dàng: “Anh đừng căng thẳng quá, tôi nghĩ Bạc Tổng cũng chỉ muốn tốt cho phòng chúng ta. Tôi cũng có người nhà là cảnh sát, tôi biết tội không khai thật có thể lớn, cũng có thể nhỏ. Tôi đề nghị anh nên nói rõ tình hình với Bạc Tổng, chúng ta cùng nhau giải quyết.”

Sắc mặc Mạch Thần càng đỏ ửng. Anh ta ngẩng đầu, ánh mắt không che giấu nỗi bi thương.