Chương 22

– Có cần đi sớm vậy ko bà chị yêu quý của tôi? – Ken ngáp ngắn ngáp dài nhìn Linh. Nó đang vội chuẩn bị đồ ăn sáng cho mẹ để đem vào bệnh viện.

– Đương nhiên rồi. Chị ko muốn mẹ bị đói.

– Nhưng mới có 5h thôi mà, tầm này ai cho chị vào chứ? Mà chắc gì bác đã ngủ dậy.

– Cậu tưởng ai cũng ngủ như heo giống cậu chắc.

Nói rồi, nó vội vã xách hộp cơm đi. Mặc kệ thằng em họ vẫn đang đứng tựa cửa làu bàu, nói tới nói lui. Ra đến cửa, nó ngoái lại:

– Này, nếu muốn ngủ tiếp thì khoá cửa cẩn thận nhé. À, cái My nó bảo là lát cậu qua chở nó đi học, My dạo này hình như cũng ốm nên ko đi được xe bus.

– My bảo thế á? – Ken nhảy ngược lên.

– Chứ sao? Mà này, dạo này 2 cô cậu tình tứ lắm đấy nhá. Thôi chị đi đây.

– Nhiều chuyện. Dù sao My cũng đáng yêu hơn chị. Hứ…. – Ken hét đằng sau lưng nó rồi vội vã chạy lên phòng. Nó đoán là thằng nhóc đang chuẩn bị đầu tóc áo quần tươm tất để sắm sửa đi đón mỹ nhân rồi. Không ngờ, Ken với My lại tiến triển nhanh đến như vậy. Nó phì cười rồi chạy nhanh ra bến xe bus.

Bỗng, nó thấy một cái bóng đen lảng vảng gần bức tường cạnh nhà. Chiếc bóng ấy mặc một chiếc áo sơ mi trắng, quần jean đen, mái tóc bồng bềnh nhẹ bay, trên tay còn cầm một cái..hộp cơm nữa.

– Huy. Cậu làm gì ở đây vào giờ này? – Nó ngạc nhiên nhìn Huy rồi lại dán mắt vào chiếc cặp lồng trên tay cậu bạn.

– À..tớ đi tập thể dục, tiện thể ghé qua xem cậu dậy chưa thôi. Cậu là chúa muộn học mà. – Huy ấp úng giải thích.

– Tập thể dục mà cũng mang theo cả hộp cơm ư? Lại còn mặc luôn đồng phục nữa chứ. – Nó hỏi vặn lại.

– Ờ thì…thế thì đã sao nào. Tớ có mang ít đồ ăn mang tới cho cậu. Tớ biết cậu sẽ vào bệnh viện sớm nên chắc là chưa ăn gì. Nên… Cầm lấy. – Huy dúi cái hộp cơm vào tay nó, nói như ra lệnh.

– Ơ…

– Xe bus tới rồi, đi thôi.

– Đi đâu?

– Sao mà ngốc thế ko biết. Bệnh viện. Tớ sẽ đi cùng cậu, đề phòng trường hợp cậu đang “say” tớ vì tớ quá ga lăng dẫn đến hiện tượng đi lạc. hehe

– Chết tiệt. Ko thèm nói với cậu nữa. Đi cùng tớ thì cầm luôn đi.

Nó giơ 2 hộp cơm trước mặt Huy, đá mắt như nói rằng cậu-cầm-lấy-mau rồi thong thả bước lên xe bus. Mặc kệ anh chàng đẹp trai đang ngơ ngần ngẩn ngơ với hai hộp cơm to đùng.

– Mẹ ơi, mẹ dậy chưa? Con mang đồ ăn vào cho mẹ ăn sáng đây này. – Nó hí hửng bước vào phòng bệnh, miệng toe toét cười.

– Mẹ vừa dậy thôi. Huy cũng đến hả cháu?

– Vâng ạ. Bác thấy khoẻ hơn chưa?- Huy ngồi xuống cạnh giường trong khi Linh lúi cúi lấy đồ ăn ra.

– Khỏe lắm rồi cháu. Chiều bác có thể xuất viện rồi.

– Vậy thì hay quá. Chiều đi học về con sẽ qua đón mẹ.

– Thôi, mẹ tự về cũng được mà.

– Linh nói phải đấy bác, chiều cháu cũng sẽ qua đón bác luôn. – Huy cũng nhanh nhảu.

– Được rồi. – Bà Lan cười rồi đón lấy chén cháo từ tay con gái. – Hai con ăn luôn đi rồi còn đi học.

– Vâng ạ. Mẹ biết ko? Cái hộp cơm này là của Huy đấy. Cậu ấy nấu ko biết có ăn đc ko nữa. Có cần mua trước cho mẹ mấy viên thuốc đề phòng trước ko mẹ? – Nó lén nhìn Huy cười thầm.

– Này, tớ nấu ngon hơn cậu là cái chắc.

– Còn lâu đi. Tớ mới là số một. – Nó lè lưỡi trêu Huy. – Mẹ nhờ!

– Được rồi được rồi, cả 2 đều nấu ngon cả. Ăn đi các con. – Bà Lan hối. Cả 3 cùng cười nói vui vẻ.

Ánh ban mai len qua hàng cây nhoài qua khe cửa như muốn chung vui cùng. Nụ cười thật đẹp biết bao!

***

– Buổi sáng là đẹp nhất. – Nó vươn vai hít thở bầu ko khí trong lành của buổi sớm.

– Tất nhiên rồi. Mà Linh này, dạo này…hình như cậu gầy đi nhiều đấy. – Huy lo lắng nhìn nó.

– Tớ…tớ đang giữ eo mà. Cậu thấy tớ thon thả hơn đúng ko nào? Vậy là tớ thành công rồi.

– Thôi đi. Cậu đừng giả vờ nữa. Quen cậu lâu như thế rồi chả nhẽ tớ ko biết. Cậu đừng lo nghĩ nhều quá. Mà có chuyện gì xảy ra với cậu mà cậu ko kể với tớ đúng ko?

– Có chuyện gì đâu.

– Ko đúng. Cậu đang nói dối. Nhìn thẳng vào tớ, nói đi.

Huy bất chợt nắm chặt vai nó.

– Đã bảo ko có gì mà. – Nó bực tức vùng vẫy nhưng vô ích.

Cánh tay Huy bất chợt buông thõng. Đôi mắt thoáng buồn.

– Rốt cuộc, tớ là gì trong cậu hả Linh?

– Cái gì? – Một thoáng lúng túng đong đầy trong tâm trí.

– Với cậu, tớ là gì? – Huy lặp lại câu nói một lần nữa. Chiếc bóng đổ dài nghiêng ngả trên mặt đất.

– Là bạn thân. – Nó trả lời ngay tắp lự. – Thôi vào lớp đi. Chiều gặp lại nhé.

..

Huy vẫn đứngđó nhìn theo bóng dáng của Linh. Cậu cảm giác như vừa có cái gì đó chợt nhói lên trong tim.

“Chỉ là bạn thân thôi sao?”

Vừa bước vào cửa lớp, nó đã cảm thấy có gì đó khác lạ. Ko khí trong lớp dường như ko còn vui vẻ như mọi khi nữa. Mặt đứa nào đứa nấy cũng cứ như đưa đám.

Trang xù tới trước mặt nó, buồn xo.

– Mày ơi, có kết quả thi phần văn nghệ rồi.

– Sao? Có rồi ư? – Trống ngực nó chợt đập mạnh. Dự cảm ko lành chợt ùa đến.

– Ừ. Vừa dán trên bảng tin sáng nay.

– Tao…thế nào?

– Thật là bất công, BGK mắt mù hết hay sao? Tai bị điếc hết rồi à ? Thật là ko công bằng chút nào. – Trang tức giận hét ầm ĩ lên.

– Mày, nói đi. Tao với Minh Uyên, ai thắng ?

– Chắc chắn là con nhỏ đó hối lộ BGK rồi ! – Yến lùn xen vào.

Vậy là nó đã hiểu. Nó thua. Vậy đấy, những nỗ lực của nó. Giờ đây chỉ là một con số 0 tròn trĩnh. Chiếc cặp trên tay chợt rơi xuống đất. Ánh sáng mù mờ giữa buổi sớm mai đầy nắng.

– Thôi mày ơi, thắng thua ko quan trọng. Dù sao thì học sinh trong trường, đứa nào cũng thích tiết mục của mày mà. – HÀ mí an ủi.

– Mày điên à ? Độc tấu piano hay như thế mà thua cái màn nhảy nhố nhăng

của con nhỏ Uyên đấy á. – TRang xù vặn lại.

– Cái Hà nó nói đúng đấy. – Yến lùn phân bua. – Thắng thua ko quan trọng đâu mày. Đừng buồn nữa.

– Mày nói thế mà nghe được à ? – Trang xù.

– Thôi. Chúng mày đừng nói nữa được ko ? Bọn mày ko hiểu đâu. – Nó chán nản bước ra khỏi lớp.

*

Buổi sáng trong lành mát mẻ dường như ko còn là niềm vui như ban đầu của nó nữa. Rốt cuộc là giờ này nó đang nghĩ gì ? Nó có nên buồn và khóc một trận thật to, thật đã cho cái thất bại mà bản thân nó đã phải nỗ lực cố gắng ko ? Nó khác xưa rồi . Nó ko đủ mạnh mẽ để cười nữa. Nó cũng ko muốn khóc vì điều đó sẽ lại càng làm nó yếu đuối hơn.

Nó ko hiểu vì sao cuộc thi lần này nó lại dốc sức để giành chiến thắng nhiều đến như vậy. Nó ko hiểu hay cố tình ko hiêủ nhỉ !. Chỉ là rời xa ngôi trường này, chuyển đến một ngôi trường mới thôi. Chỉ là thay vì đi chuyến bus 32 như mọi ngày, nó sẽ chuyển sang chuyến 14. Đặc biệt xe này lại vắng khách nữa, càng rộng rãi mát mẻ chứ sao. Có gì to tát đâu. Nó vẫn có thể gặp bạn bè nó vào cuối tuần cơ mà. Hơn nữa, sang trường mới nó sẽ quen thêm được nhiều bạn.. Tốt thế còn gì.

Nhưng…chuyển trường đồng nghĩa với việc nó phải đi học một mình. Sẽ ko được đi cùng Ken, cùng Huy nữa. Ko được thoải mái cười đùa như trước nữa. Sẽ ko được nhìn thấy Huy mỗi ngày nữa . Trống trải lắm chứ. Liệu nó có quên được nụ cười chết người của Huy vào mỗi buổi sáng ko nhỉ ? Nụ cười từng làm tim nó đứng hình trong vài giây ấy. Để rồi trái tim đó lại tan ra bay theo gió ấy. Liệu nó có quên đi ko nhỉ ? Có thể lắm chứ . Vốn dĩ cái đầu nó ko nhớ được cái gì lâu mà.

Nó cảm thấy tiêng tiếc phần nào đó. Cảm giác như có cái gì quan trọng lắm sắp vụt mất khỏi lòng bàn tay. Mà lòng bàn tay đó dường như đang thả lỏng thì phải. Nó ko muốn nghĩ nữa, đầu óc ko minh mẫn đôi khi lại hữu ích, nó sẽ ko phải nghe những câu nói mà nó ko muốn nhớ, ko muốn biết. Điều đó thật tốt, và có khi… đó là điều mà nó mong chờ.

Con người ta thay đổi liệu có trở nên vô tâm ko nhỉ ? Bằng chứng là nó đang tự thấy nó dần trở thành tượng đá rồi. Trái tim cũng sắp thành sắt rồi nên mới vô tâm đến thế. Đôi mắt của Huy ! Tại sao lại nhìn nó bằng ánh mắt đó. Ánh mắt của sự cô đơn tuyệt vọng. Và tại sao nó lại sợ ánh mắt đó đến vậy mặc dù nó đã từng nói là nó thích nhất đôi mắt ấy.

Đôi mắt ấy trong veo đầy cảm xúc. Đôi mắt biết nói. Nhưng nó ko thích đôi mắt biết nói chút nào, bởi vì rất có thể khi nhìn vào đôi mắt đó, nó sẽ vô tình làm cho chủ nhân của nó tổn thương. Một người mà nó luôn tin cậy. Một người luôn làm chỗ dựa tinh thần vững chắc cho nó mỗi khi buồn. Một người có thể thức cả đêm chỉ để hát cho nó nghe đơn giản vì nó cảm-thấy-chán. Một người có thể tức tốc chạy xuyên qua màn đêm lạnh lẽo mặc cho mưa có trút ướt như chuột lột đến nhà nó chỉ vì nó sợ ở một mình giữa đêm mưa đầy sấm chớp. Một người luôn làm cho nó vui, làm cho nó cảm thấy an toàn….và vô số những điều khác nữa mà người đó đã làm cho nó trong suốt 12 năm. Và nó có nên tự hỏi rằng, liệu nó có chịu nổi khi người đó và nó rời xa nhau ko.

Nó quá ỉ lại vào Huy. Nó chưa từng tự lập. Đó là câu trả lời duy nhất cho câu hỏi tưởng chừng như ngớ ngẩn của nó. Chắc vậy. Chỉ là vì Huy luôn bên cạnh nó mỗi khi cần. Dù vậy, nó ko bao giờ dám khẳng định rằng ‘nó hiểu Huy’. Hay nói trắng ra là nó chưa từng hiểu Huy. Ngay cả cảm nhận của Huy thế nào nó cũng ko biết. Thế đấy ! Một đứa bạn vô tâm chưa từng thấy cho một tình bạn khăng khít gắn bó…12 năm. 12 năm.

Nó là một con nhỏ vừa bướng bỉnh, vừa ích kỷ , vừa có vô số những tật xấu khác mà ngay cả nó cũng ko chịu nổi. Ấy vậy mà Huy lại chấp nhận làm bạn lâu dài với nó-con bạn khó ưa nhất quả đất.

Nó có thể cười nói cả ngày ko ngừng nghỉ về các anh đẹp trai Hàn quốc và Huy lúc nào cũng gật gù lắng nghe nhưng ko bao gìơ đồng quan điểm với nó đơn giản là vì ‘tớ đẹp trai ngời ngời thế này đâu có kém gì minh tinh Hàn quốc đâu’, thử hỏi còn nói gì được nữa ko ?

Nó cũng có thể ngồi khóc cả ngày với một bộ mặt thảm thương ko thể tả. Và Huy lúc nào cũng là người vỗ về an ủi nó, luôn bày hết trò này trò nọ cốt chỉ để làm cho nó vui lên. Huy cũng là người phải gánh chịu toàn bộ dép, guốc, gối, chăn….vô số thứ mà nó có thể ném. Và cũng ko biết mấy chục cái áo sơ mi sáng tinh tươm đã bị nó làm cho nhàu nát với mớ nước mắt nước mũi tèm nhem. Xin thề là Huy ko bao gìơ đả động đến chiếc áo đó lần hai.

Nó cũng có thể bắt Huy còng lưng ra đạp xe đèo nó lòng vòng khắp Hà Nội giữa trời Đông giá rét với lý do vô cùng lãng xẹt rằng : như thế mới giống trong phim.

Còn nhiều nữa những thứ Huy đã làm cho nó mà có kể đến tháng sau chưa chắc đã hết.

Huy làm nhiều việc như vậy cho nó nhưng chưa bao giờ Huy đòi hỏi nó làm gì cho bản thân cậu ấy. Mặc dù luôn miệng than phiền nhưng Huy lúc nào cũng đáp ứng đầy đủ yêu cầu của nó. Tất cả, Huy đã luôn làm tất cả. Vì ai chứ, vì con nhỏ xấu tính là nó ư ? Rốt cuộc là nó có gì hay ho mà Huy lại chấp nhận hy sinh như vậy ? Bạn bè thân thiết cũng đâu cần phải thế. Chắc chắn nó đang cố tình giả ngây ngô để ko muốn hiểu hàm ý sâu xa đằng sau những việc làm đó của Huy. ‘Nó luôn muốn như thế. Ko muốn hiểu bất cứ điều gì.’

**

Tán lá cây bất chợt rung mạnh. Tiếng giày cao gót của ai đó đang tiến gần về đây. Khoé môi nó nhếch lên thành điệu cười nửa miệng đầy ngạo nghễ chưa từng hiện hữu trên môi.

– Ko cần đến nhắc nhở đâu. Tôi tự biết phải làm gì.

Uyên hất mái tóc rồi bước đến trước mặt nó. Nhìn sâu vào đôi mắt nó. Điệu cười khinh khỉnh quen thuộc hiện trên môi con nhỏ.

– Mày luôn là đứa thất bại. Và cũng là một đứa ngu ngốc nhất trên thế gian này. Hiểu ko ?

Nó quắc mắt nhìn nhỏ Uyên đang cười đắc thắng.

Nhưng …con nhỏ nói đúng. Nó đúng là kẻ ngu ngốc nhất trên thế gian này ? Bàn tay nó ko còn nắm chặt như trước nữa. Năm ngón tay đang dần mở ra để cho thứ quan trọng nhất đó sắp vụt mất. Thứ đó là cái gì mà lại khiến tim nó đau rát đến thế này !