Chương 22

đã có 2 người đàn ông đang chơi và 1 cô gái ngồi bên ngoài, tất cả đều mặc quần áo thể thao trông rất sành điệu.. tôi hơi chùn chân ..

“ko có gì phải ngại cả”

Thắng khẽ thì thào.. tôi ko ngại, chỉ mệt thôi.

cô gái ngồi uống nước vừa thoáng thấy bóng Thắng, thì đứng nhanh lên cười rạng rỡ…

“anh Thắng đến hôm nay sao? thế mà Loan cứ nghĩ là anh chơi ngày lẻ chứ.”

“hôm nay đưa ngừơi bạn tới tập thử.hehe”

cô bạn tự xưng tên Loan đưa mắt sang tôi, dò xét, rồi cũng chìa tay ra.. bắt tay hả? sao giống…đối tác quá..+__+

“mình là Loan”

“mình tên Yên.”

“bạn gái của anh Thắng hả?”

“ko, ko phải.”

sự phủ nhận của tôi có vẻ làm cho cô bạn này thấy nhẹ nhõm, vì nét mặt đã có phần giãn ra… cô ấy bắt đầu cởi mở hơn và kéo tôi ngồi xuống ghế.. trong khi thái độ ban nãy hơi có gì đó ko thích.

“người đánh gần đây là ba Loan, còn kia là chú Ngọc, bạn của ba.”

“uh..”

“Yên vào chơi thử 1 set nhé?”

tôi chưa kịp trả lời thì ba Loan, người đàn ông dáng tầm thước, đeo kính gọng vàng bước ra sân với mồ hôi đẫm lưng áo…

“đang thiếu người ko biết gọi ai thì cậu tới. vào chơi thay đi, Thắng”

Thắng khẽ đứng dậy, tay trái nắm tay tôi.. … anh ta kéo tôi đứng lên theo.

“Loan cho anh mượn chìa khóa tủ đồ.”

cô gái ko cười, cho tay vào túi đựng vợt trước mặt và rút cái chìa khóa trao cho Thắng. tôi thực sự ko muốn tham gia vào môn này, lúc này, tâm trạng này… tôi chỉ muốn….ngủ. T___T

vì vậy, khi ra khỏi sân về hướng phòng thay đồ, tôi rút mạnh tay ra khỏi tay Thắng.

“tôi ko thích chơi. tôi muốn về.”

“vầy đi… nếu Yên chơi 1 lúc ko thấy xả được stress, tôi sẽ lập tức đưa Yên về.”

Thắng nhìn tôi, vẻ rất dứt khóac, và phần nào đó… thực sự thuyết phục. mặc dù tôi ko có bị stress gì hết và ko cần phải xả, tôi chỉ buồn….Khải..nhưng ko hiểu sao tôi lại bị Thắng gợi hứng thú với cái môn mà tôi vốn nghĩ mình ko thể nào chơi nổi…quần vợt.

..

“tủ đồ của ai vậy?”

“của những người chơi chung. bộ này của 1 chị đã nghỉ, Yên mặc có lẽ vừa. mà mặc tạm thôi, nếu quyết định chơi thì mua bộ khác, ko phải bắt Yên xài đồ cũ của người ta ….”

“có ai nói gì đâu mà giải thích lung tung vậy?”

“tôi thừa biết con gái vốn dễ tự ái mấy chuyện này lắm, nói trước đề phòng.”

câu nói của Thắng làm tôi nhớ sư huynh, vụ việc ở shop quần áo… rõ ràng, Thắng rành tâm lý phụ nữ hơn lão kia nhiều.

……

tôi thay bộ đồ của ai đó, mặc hơi rộng, nhưng cũng ra dáng thể thao phết..hehe..

Thắng vận bộ hôm nọ tôi gặp ở chợ, quấn thêm 1 cái băng thun ở cổ tay, trông anh ta khá bảnh trai…. nhưng hơi khác với 1 anh chàng Thắng bình dân trong khu trọ.

“sao nhìn tôi dữ vậy?”

“ko…chỉ là…”

“thấy tôi phong độ quá hả?^^”

“nhảm nhí. -___-“

tôi làm mặt khinh bỉ quay đi, giọng Thắng vẫn hí hửng phía sau..

“này, trong mắt Yên tôi thấy 2 chữ… “xao động” rồi đó!”

xao động khỉ mốc. tôi ko phải loại người dễ chao đảo bởi mấy gã bảnh bao, mà trái lại, tôi thấy sợ những chàng như thế.

….

tôi vác cây vợt bằng 2 tay và ì ạch như 1 con vịt tha theo cái xẻng xới đất, khiến Loan khúc khích cười…ở đầu sân bên kia…

“cho 5 phút hội ý!