Chương 22 – Cô vĩnh viễn là đàn bà của Triệu Hi Tuấn tôi

Chu Thiến chỉ cảm thấy ngực như có ngọn lửa bốc thẳng lên. Anh ta dựa vào cái gì mà đối xử với cô như vậy, chỉ vì thân thể này là của vợ anh ta sao? Đúng là kẻ biến thái!

Chu Thiến hung hăng trừng mắt nhìn, trong mắt đầy sự căm hận và khinh thường, cô lạnh lùng nói:

– Chẳng phải anh ỷ vào mình là đàn ông sao? Chẳng phải ỷ vào sức khỏe hơn tôi sao? Anh kiêu ngạo cái gì! Buông tay, buông tay!

Triệu Hi Thành giật mình, ánh mắt của cô làm tim anh trầm xuống. Vì sao, với một lái xe cô cũng có thể cười nói vui vẻ, với gã kia thì dịu dàng tình cảm mà với người chồng như anh thì lại chẳng nói được một câu dễ nghe?

Anh cảm thấy tim như bị một bàn tay bóp chặt, vô cùng đau đơn

Anh buông tay ra, mặt cô bị anh bóp có vết xanh tím, trên da dẻ trắng như tuyết trông vô cùng đáng sợ. Trong lòng anh dâng lên cảm giác thương xót, hình như ra tay quá nặng. Anh vươn tay định đỡ cô dậy nhưng Chu Thiến lại hiểu lầm là anh định ra tay, cô dùng sức gạt tay anh, ánh mắt càng thêm phẫn hận!

Mắt Triệu Hi Thành nheo lại, sắc mặt âm trầm đáng sợ:

– Sao? Người tình cũ đã trở lại, có núi dựa vào thì bắt đầu cứng đầu?

Chu Thiến đứng dậy, cô cố gắng nhịn đau, lưng thẳng tắp, lạnh lùng nhìn Triệu Hi Thành, hai mắt như hai viên bảo thạch lóe sáng kinh người. Hai má vì phẫn nộ mà ửng hồng. Lúc này cô có thần thái xinh đẹp khiến người ta mê hồn, đoạt phách

Cơn tức giận của Triệu Hi Thành lập tức bị dập tắt một nửa

– Tôi nói lần cuối, tôi không giả mất trí nhớ, tôi căn bản không biết quan hệ của mình với Kiều Tranh.

– Nếu cô không nhớ anh ta thì sao lại như mất hồn lạc phách thế. Tống Thiệu Lâm, cô cho tôi là thằng ngốc?

Chu Thiến nhất thời nghẹn họng, cái này thật khó giải thích

Triệu Hi Thành cười lạnh:

– Diễn đi, sao không diễn tiếp

Chu Thiến ngồi xuống giường, hồi lâu sau mới nói:

– Tin hay không tùy anh, tôi không muốn giải thích

– Tống Thiệu Lâm, tôi mặc kệ cô mất trí nhớ thật hay mất trí nhớ giả, về sau không cho cô gặp anh ta. Cô là đàn bà của tôi, điều này cô phải nhớ kĩ lấy

Anh hơi ngừng lại, khuôn mặt tuấn tú đầy tà khí và âm ngoan

– Cô cũng biết tính tôi rồi, chọc giận tôi không chỉ cô, ngay cả Kiều Tranh… hừ hừ… Triệu Hi Thành liên tục cười lạnh

Lời này vô cùng kích thích Chu Thiến, đầu cô như có sấm nổ, bật thốt:

– Không được làm thương tổn anh ấy

Triệu Hi Thành đột nhiên ngừng lại. Anh chỉ gắt gao nhìn cô, đôi mắt tối đen như hang động sâu đáng sợ, có thể nuốt trôi vạn vật

Sau đó anh đột nhiên vươn tới, đẩy cô xuống giường, chân thon dài gắt gao chặn cô lại, sau đó hung hăng hôn cô

Nụ hôn này thô bạo, dã man như muốn phá hủy điều gì đó, lại như muốn cướp lấy cái gì. Có sự phẫn nộ vô cùng và cả sự đau đớn vô cùng

Môi Chu Thiến bị anh cắn sinh đau. Cô tức giận đến run người, hai tay ra sức nắm tóc Triệu Hi Thành, sức lớn đến giật tung một nắm tóc

Triệu Hi Thành ngẩng đầu, trong mắt là sự phẫn nộ và thô bạo, nếu nhìn kĩ sẽ thấy cả sự đau đớn nữa

Nhưng Chu Thiến cũng không phát hiện những điều đó. Lúc này trong lòng cô chỉ có sự chán ghét và oán hận, ánh mắt nhìn anh như nhìn thứ ghê tởm nhất trên đời. Cô nghiến răng nghiến lợi nói:

– Buông! Đừng đem thân thể dơ bẩn của anh chạm vào tôi!