Chương 22 – Giữ lấy và vứt bỏ

“Anh Dũng gây tai nạn giao thông trên đường từ ga về nhà, xe anh ấy đâm vào một chiếc Charade Đài Loan, chị yên tâm, anh ấy không sao cả, nhưng lái xe bên kia bị thương, xuất huyết trong, hôm nay đã mổ lần hai, cậu bồi bàn ngồi cùng xe với anh ấy, là cậu nhóc Lượng Lượng, bị vỡ lá lách, cầm cự đến hôm qua vẫn phải cắt bỏ, vừa mới tỉnh lại”.

… Trời nắng bỗng có sét đánh xuống, đầu tôi ong ong, muốn hỏi hiện tại Trần Dũng thế nào nhưng mở miệng vẫn nói lời ghen tuông được. “Lâm Mi đâu? Cô ấy không ở đó sao?”. Nói xong lại hối hận, tốt xấu gì cũng còn danh phận vợ chồng, trong cơn khốn đốn không lo lắng cho an nguy của người ta mà còn cố tình gây sự, đúng là vô tình bạc nghĩa.

Mặt tôi nóng lên, ngượng ngùng, hy vọng có thể phân bua một phần, nhưng khi định giải thích thì mới nhận ra ghen tị oán hận có nói thế nào cũng chỉ là ghen tị oán hận thôi.

“Gì? Liên quan gì đến cô ta?”. Không biết tôi khó xử, Tiểu Kiếm vội vã ngắt lời, phản bác. “Cô ả thiếu đạo đức đó, tống tiền anh Dũng còn làm được, nếu anh ấy không ngại thì đã lôi cô ta ra tòa, hận cô ta còn không hết sao có thể liên lạc với cô ta được, hơn nữa cô ta khôn lanh lắm, thấy có chuyện không may là chạy còn nhanh hơn thỏ, em nói thật với chị, con người cô ta…”. Tiểu Kiếm đột ngột dừng lại, nhận ra mình hớ miệng, hùng hùng hổ hổ biến thành sợ hãi. “Chị dâu, anh Dũng chưa kể cho chị nghe sao?… Chị dâu à?”.

Tôi không trả lời, thậm chí không thể thốt ra tiếng, từng chùm pháo nổ đùng đoàng bên tai biến tôi thành đứa câm điếc, kinh ngạc cầm điện thoại, cho đến tận khi cúp máy, tôi vẫn trợn tròn mắt, trừng trừng nhìn mọi thứ, nhìn đến khi nào vạn vật hóa hư không thì thôi.

“Ân Sinh!”. Anh ta lay vai tôi. “Xảy ra chuyện gì?”.

Đúng vậy, xảy ra chuyện gì? Một câu hỏi, đầu óc bắt đầu rung chuyển : Trần Dũng nợ tiền, Trần Dũng đâm xe, Trần Dũng gặp tai nạn, Trần Dũng không ở cùng Lâm Mi, chuyện gì đã xảy ra đây?

Lòng tôi bốc lửa, từng chút từng chút một cháy lan khắp mọi thứ. Chờ bình tĩnh lại, tôi đẩy người trước mặt ra, nghiêng ngả lảo đảo đến tủ quần áo, nhét mọi thứ vào vali, nhưng lại bị anh ta ngăn cản.

“Ân Sinh, em đừng làm anh sợ”.

Tôi ngẩng đầu, gạt tay anh ra, ánh mắt đỏ hồng. “Hải Phi, em, em phải quay về”.

“Sao?”. Anh ta đóng vali lại, không cho tôi động đậy. “Sao lại thế này, em từ từ kể anh nghe”.

Tôi đưa tay ôm mặt, nuốt nước bọt, giọng run rẩy. “Anh ấy gây tai nạn giao thông, chết người rồi”.

“Chết rồi ư?”.

“Đang trong phòng mổ”.

“Bệnh viện nào?”.

“Bệnh viện số năm”.

Buông tay, anh không ngăn nữa, không nói gì rút điện thoại ra ngoài sân phơi đồ gọi, khi quay vào, mặt anh đanh lại như sắt thép. “Anh ta có mua bảo hiểm tai nạn xe cộ không?”.

“Không, chỉ mua bảo hiểm đi lại thôi, trước lúc về nhà anh ấy còn nói chưa đóng đủ, về sẽ đóng cho xong”.

“Hiểu rồi”. Câu trả lời của tôi giúp anh ta hạ quyết tâm, chỉ đáp lại có thế, Lý Hải Phi nhăn mặt trực tiếp ném vali của tôi vào tủ. “Ân Sinh, em không được về”.

“Cái gì?”. Tôi không hiểu, vì sao tôi không được về?

“Anh có bạn làm việc ở bệnh viện số năm, vừa hỏi sơ qua, người bị đâm trúng 45 tuổi, xuất huyết màng não, đã lâm vào hôn mê sâu, đang cắm máy thở, không có dấu hiệu tỉnh dậy, ngày hôm qua có hai chỗ tiếp tục chảy máu, phải mổ lần hai, nhưng vì mất quá nhiều máu nên khả năng thành công không cao”.