Chương 22 – Là ai từ biệt ai

Hôn lễ của Giang Nhân Ly và Mạc Tu Lăng được tiến hành tại khách sạn nổi tiếng nhất thành phố, rất nhiều người đến dự, bọn họ đều vui vẻ tươi cười. Giang Nhân Ly vẻ mặt bình tĩnh nhìn Mạc Tu Lăng bắt chuyện với những người cô hề quen biết, thành thạo phát huy sách lược duy trì quan hệ tốt đẹp với đám người kia. Mạc Tu Lăng có vẻ nhớ rõ từng người, nói chuyện với mỗi người bằng một giọng điệu và thái độ khác nhau, nói đủ mọi chuyện từ việc ngoại thương đến vấn đề kinh tế trong nước. Giang Nhân Ly đột nhiên phát hiện, cô quen biết anh nhiều năm như vậy nhưng hóa ra vẫn còn rất xa lạ.

Hôn lễ kéo dài khá lâu mà Giang Thánh Minh và Bạch Thanh Hà vẫn chưa tới dự. Hoàng Tư Liên kín đáo phê bình, nhưng Mạc Tu Lăng tùy tiện lấy tạm một cớ. Giang Nhân Ly hiểu rõ, với tính cách của Giang Thánh Minh, ông sẽ tuyệt đối không đề cập đến ân oán giữa cô và Giang Nhân Đình trước mặt người ngoài.

Chủ hôn chính là cậu của Giang Nhân Ly – Uông Túc Lỗi. Ông ta chỉ có hai đứa con trai, bởi vậy rất yêu thương Giang Nhân Ly.

Uông Túc Lỗi cũng không biết được quan hệ giữa Giang Nhân Ly và Mạc Tu Lăng. Hôm nay ông ta liên tục rót rượu cho Mạc Tu Lăng, mà Mạc Tu Lăng tính tình rất tốt luôn tiếp nhận. Cuối cùng, Uông Túc Lỗi đến chỗ Giang Nhân Ly nói nhỏ: “Mắt nhìn người của con thật không tồi, cậu ta rất được.”

Giang Nhân Ly không biết mắt cô tốt hay không tốt, chí ít những thứ cô lưu tâm đều đã rời bỏ cô.

Giang Nhân Ly cũng không biết hôn lễ tiến hành tới khi nào, cô chỉ máy móc tiếp chuyện người khác, không có bất cứ suy nghĩ gì, cũng không có bất cứ kháng cự nào.

Cuối cùng, bọn họ lên xe trở về nhà.

***

Giang Nhân Ly không biết Mạc Tu Lăng rốt cuộc uống bao nhiêu,nhưng cả người anh đều nồng nặc mùi rượu.

Cô cho rằng anh đã uống say, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng tỉnh táo. Anh đi tắm, cô nằm ở trên giường. Cô không rõ vì sao anh lại muốn kết hôn với cô, cũng không không hiểu vì sao anh lại dễ dàng thỏa hiệp.

Khi còn học sơ trung, cô thật sự cho rằng yêu thương một người vĩnh viễn, cô tin tưởng vào thiên trường địa cửu, tin tưởng vào lời thề non hẹn biển, tin tưởng có thể cùng nắm tay nhau đến bách niên giai lão.

Học cao trung, cô cuối cùng cũng rõ, hoá ra tình yêu thực sự không kiên định như cô nghĩ, thời gian trôi qua, cũng sẽ làm mờ nhạt đi tình cảm.

Lên đại học, cô lần nãy hiểu rõ, cô muốn chọn người mà mình yêu, cũng muốn tìm một người nguyện ý yêu mình.

Nhưng, cuộc sống này thật tàn nhẫn, từng chút từng chút một đem cô về với thực tế, rằng thế giới này đâu có điều gì hoàn mỹ.

Cô yêu anh, anh cũng yêu cô.

Sáu chữ đơn giản như vậy, có thể tìm được cũng có thể dễ dàng mất đi.

Sau khi ra viện, cô trốn ở nhà Tần Ngả Trữ, cô không muốn người khác lo lắng. Cô mỗi ngày đều nghe “nếu như yêu nhau”. Tới câu: “nếu như chúng ta yêu nhau, sẽ ra sao, một lần tin tưởng lâu dài cuối cùng”, cô đều bật khóc.

Nhưng hiện tại, cô cuối cùng cũng giải thoát chính mình.

Mạc Tu Lăng quấn khăn tắm quanh người đi ra, anh cầm khăn lau đầu, chậm rãi đi đến bên cô. Cô giương mắt, liền nhìn thấy áo ngủ trên đầu giường, không hiểu sao cô lại cảm thấy anh đi lại đây để lấy áo ngủ.

Tay anh vừa chạm đến chiếc áo, cô liền mở miệng, “Anh đi đâu?”