Chương 22: nhà mới

Bà Lâm vẫn giống như bình thường, mặc quần áo tử tế cho Ngãi Giai Giai, sau đó dẫn cô đi rửa mặt, sau đó lại dẫn cô đi ăn, giống như một người mẹ, cẩn thận mà chăm sóc cô.

Ngãi Giai Giai cũng không có khách khí như trước, cố gắng ăn thức ăn bà Lâm làm, tuyệt không xa lạ.

Sau khi Ngãi Giai Giai ăn xong, thì bà Lâm dẫn cô đi một vòng trong biệt thự, cho cô quen với hoàn cảnh, còn đưa đi giới thiệu về các thành viên ở nơi này một chút. Nhưng đây chỉ là một ngôi biệt thự nho nhỏ, đi khoảng vài bước đã đi xong rồi, chính là Ngãi Giai Giai lại đối với hoàn cảnh nơi này mà sợ hãi than không thôi, giống như Lưu mỗ mỗ tiến vào đại quan viên.

“Mẹ Lâm, đó là cái gì?” Ngãi Giai Giai một tay nắm bà Lâm, một tay chỉ vào suối phun trong hoa viên hỏi.

“Đó là suối phun.”

“Nguyên lai suối phun là cái dạng này a, thật xinh đẹp.”

Ngãi Giai Giai cảm thán xong, liền chỉ vào những vật khác hỏi.

“Vậy cái kia là cái gì?”

“Cái kia là đèn đường.”

“Cái đèn này thật xinh đẹp.” Ngãi Giai Giai đi đến dưới bóng đèn, nhìn đèn đường giống như đóa hoa, thật là thích, liền chỉ vào vật khác tiếp tục hỏi.

“Mẹ Lâm, vậy cái này là cái gì?”

“A —— cái đó là thùng rác ——” Bà Lâm có chút lúng túng mà nói.

Cũng khó trách cô không hiểu, từ nhỏ chưa từng gặp qua thế giới ở bên ngoài, đương nhiên không biết những vật này.

“Thùng rác cũng xinh đẹp như vậy sao?” Ngãi Giai Giai đi đến bên cạnh thùng rác, kỳ quái nhìn nó. (tội nghiệp cô bé quá)

“Giai Giai mệt không, đến bên kia ngồi xuống đi.” Bà Lâm quan tâm hỏi.

“Con không mệt, nhưng mà mẹ Lâm đã mệt , cho nên con và mẹ Lâm cùng đi nghỉ ngơi a.” Ngãi Giai Giai mỉm cười nói với bà Lâm.

“Đựơc.”

Bà Lâm kéo tay của Ngãi Giai Giai, dẫn cô đi đến chỗ bên cạnh cái ao, cùng cô ngồi ở trên mặt ghế.

“Mẹ Lâm, bên trong có nhiều cá xinh đẹp.” Ngãi Giai Giai vừa ngồi xuống, liền chạy đến bên cạnh cái ao xem cá.

Trong này giống như là tiên cảnh, khả năng so với tiên cảnh còn đẹp hơn, từ nay về sau cô có thể ở trong này, ý nghĩ nơi này chính là nhà của cô, thật sự là quá tốt,

“Giai Giai, cẩn thận một chút, coi chừng rớt xuống ao .” Bà Lâm nhắc nhở, nhìn thấy Ngãi Giai Giai vui vẻ như vậy, bà cũng cao hứng theo.

“Mẹ Lâm, người yên tâm đi, trước kia con mỗi ngày đều tại bên cạnh khe suối múc nước, chưa từng có rơi vào nước a.” Ngãi Giai Giai vô cùng tự tin nói.

Có lẽ là từ nhỏ lớn lên cùng nước, làm cho cô đối với nước có một loại cảm giác đặc biệt, có một loại cảm giác thân thiết không nói ra được.

“Đã biết, mẹ Lâm biết Giai Giai rất lợi hại.” Bà Lâm mỉm cười mà lắc đầu, nói giống như loại tình thương của mẹ.

Kỳ thật có một con gái nghe lời như thế, cũng là một loại hạnh phúc, chỉ có những người ngu ngốc kia mới không quý trọng cô.

Lúc này ông Lâm đứng ở đàng xa vẫy tay với bà Lâm, ý bảo bà đi qua, Bà Lâm thấy vậy, gật gật đầu, sau đó nói với Ngãi Giai Giai, “Giai Giai, bác Lâm con tìm ta có việc, ta đi một chút, con ở nơi này chờ ta, được không?”

“Dạ.” Ngãi Giai Giai vẻ mặt ngây thơ, gật gật đầu với bà Lâm, sau đó tiếp tục xem cá ở trong ao.

Bà Lâm thấy cô đã gật đầu đáp ứng rồi, vì vậy hướng phía ông Lâm mà đi qua, sau đó hai người cùng nhau đi vào trong phòng.

Ngãi Giai Giai thấy cá thấy hồn nhiên đến quên mình, thỉnh thoảng vươn tay chơi nước, chơi đùa vô cùng vui vẻ, vừa chơi vừa cười hi hi ha ha .

“Ha ha ——”

Lúc này, một cô bé nhỏ tuổi xinh đẹp hướng cô đi tới, cao ngạo nói, “Mày ở nơi này làm gì, muốn làm biếng sao?”

Ngãi Giai Giai nghe được có người nói chuyện, vì vậy quay đầu lại nhìn cô bé ấy, trong mắt lộ ra vẻ nghi vấn.