Chương 22 – Ra tay trước thì mạnh (1)

Dùng bữa xong, Hạ Hà Tịch hiển nhiên đương chức sứ giả đưa Lộ Lộ về nhà, còn bà mối thì giao cho ba ông anh trai hộ tống. Hai nhóm chính thức chia thành hai ngả trước cửa nhà hàng kiểu u.

Đưa Lộ Lộ về nhà an toàn, Hạ Hà Tịch cũng quay về. Anh thong thả thay bộ đồ ở nhà, sắp xếp mấy quyển tạp chí trên bàn trà, lại thong thả đun nước sôi, pha cà phê…, vẫn chưa nghe thấy động tĩnh gì ở ngoài cửa. Dứt khoát sải bước ra mở cửa, quả nhiên…

Tô Tiểu Mộc đang lúng túng đứng ngoài cửa, thấy con cáo họ Hạ đột nhiên mở cửa, cô cũng hoảng hốt, ngẩn người ra, tròn mắt nhìn đối phương: “Anh…” Bà mối có chút nghi ngờ, lúc này cô nên nói gì đây? Cũng không thể nói mình nửa đêm nửa hôm đứng trước cửa nhà anh chỉ là tiện đường ghé qua chứ?

Hạ Hà Tịch nhướn mày: “Cứ đứng ở ngoài không lạnh à?”

“Sao anh…”

Con cáo họ Hạ không chờ bà mối nói xong liền ngắt lời cô, nói: “Nửa tiếng trước, anh nhận được điện thoại của anh hai em.”

Tô Tiểu Mộc nghe xong thì im lặng, không nói gì nữa. Khi Hạ Hà Tịch và Lộ Lộ đi rồi, anh cả ướm lời nói sẽ đưa bà mối về nhà, cô tìm đại một cái cớ để từ chối, nói muốn đi dạo ở gần đó một lát, tính toán thời gian hợp lý tồi mới vẫy taxi chạy tới nhà Hạ Hà Tịch.

Vốn nghĩ rằng lời nói dối đã kín kẽ lắm rồi, nhưng vẫn không qua nổi hỏa nhãn kim tinh[1] của ông anh hai. Khỏi cần nói cô cũng biết, nhất định ba ông anh tò mò đã bám đuôi, phát hiện hóa ra cô tới tìm “tình lang” Hạ Hà Tịch, lại chần chừa trước cửa nhà anh, vậy nên đã gọi điện ngay cho đối phương chờ xem kịch.

[1] Hỏa nhãn kim tinh: Đôi mắt của Tôn Ngộ Không trong Tây du ký

Chỉ là, không biết giờ ba ông anh có còn ở gần đây không?

Hình như Hạ Hà Tịch biết được suy nghĩ của bà mối, nói: “Anh bảo bọn họ về nhà rồi.”

“Ừm…” Bà mối nghẹn lời, ngẩng đầu, ưỡn ngực muốn tìm lại chút khí thế: “Em tìm anh là có chút chuyện.”

“Ừ”, Hạ Hà Tịch gật đầu, bóc tẩy ai đó không hề nể nang: “Chỉ là không biết chuyện gì khiến bà mối Tô của chúng ta hoang mang như thế, cứ loanh quanh ngoài cửa cả nửa tiếng?”

Bà mối hung hăng lườm con cáo họ Hạ một cái, giả bộ không có gì đẩy anh ta ra, xông thẳng vào nhà, nói: “Mùi gì thơm thế?” Vừa nói xong, Tô Tiểu Mộc đã tinh mắt nhìn thấy cốc cà phê nóng mới pha trên bàn bếp, chống nạnh cười hì hì: “Đồng chí Hạ, sống độc thân cũng được nhỉ, tối muộn còn uống cà phê hả?” Hạ Hà Tịch cười cười, đóng cửa lại, tự giác rót cà phê cho bà mối. Thứ như thế này, người tối muộn rồi uống vẫn có thể ngủ được, ngoài Tô Tiểu Mộc còn ai nữa? Nếu không phải em, anh cũng chẳng cần quá nửa đêm còn xay hạt cà phê đi pha đâu!

Nhưng Tô Tiểu Mộc cũng không khách sáo, lắc đầu ngôi lên sofa chờ con cáo họ Hạ hầu hạ, nhưng vừa đặt mông xuống, mặt cô bắt đầu đỏ lựng lên.

Bàn trà không một hạt bụi, thảm trải sàn trắng như tuyết, còn chiếc sofa này… Từng đoạn, từng cảnh lúc ấy đã xuất hiện trong giấc mơ của bà mối không biết bao nhiêu lần, cô bất giác nhớ tới đêm đó… Cùng là một nơi, cùng là buổi tối, mình và con cáo họ Hạ kia ôm nhau ngã xuống.

“Sao thế?” Con cáo họ Hạ bê cà phê tới thì thấy bà mối đã đỏ hết mặt mày, không khỏi cau mày: “Chẳng lẽ ở ngoài cửa lạnh thật?”