Chương 22: Thâm nhập căn cứ địa

Nghe xong lời này, ta cũng buồn cười, nhếch miệng: “Nghiêm Tử Tụng, anh có lý tưởng nào đặc biệt muốn hoàn thành không?”

Hắn chăm chú suy nghĩ một chút, sau đó chậm rãi lắc đầu, lại chần chờ một hồi rồi nói, “Tiền tài?” Trong giọng nói còn mang theo chút nghi vấn.

“Vậy anh có thử đoán xem lý tưởng của em là gì nào?”

Hắn trầm mặc một hồi, “Không đoán.”

“Vì sao?”

“Không có hứng thú.” Có lẽ vì trận mưa này khiến cho toàn thân hắn đều lười nhác, hắn cứ thế cõng ta chậm rãi đi trong mưa, tùy ý nói chuyện với ta.

Ta nhún nhún vai, lơ đễnh, “Vì sao không có hứng thú?”

“Chúng ta khác nhau.”

“Khác thế nào?”

“…” Hắn dừng một chút, hơi nghiêng đầu suy nghĩ, “Cô đến từ một thế giới khác.”

Ta cười, “Lần đầu tiên có người nói như thế.” Lúc này cũng đã ngừng khóc. Những giọt mưa không lớn không nhỏ rơi xuống người, lẻ loi chảy xuống, se lạnh. Nhưng nằm ghé trên lưng hắn, hai tay quàng qua đầu vai hắn, toàn thân dán vào quần áo ẩm ướt cùng thân nhiệt ấm áp của hắn, đột nhiên có cảm giác kỳ lạ hại ta có chút xấu hổ….

Nhớ lại cho dù là khi còn bé, cũng bởi vì tính cách vô pháp vô thiên của ta mà cha ta cũng không biểu hiện quá thân thiết, thông thường là luôn nhíu mày tìm cách đả kích ta, bắt ta phải bình thường một chút.

Cho nên được hắn cõng đi như thế, đột nhiên có một cảm giác rất xa lạ, kiểu như máu dồn lên mặt, tim lâng lâng khó tả, khóe miệng cũng không tự giác mà ngoác ra.

Vậy mới nói, mấy ngày nay tâm tình của ta thật sự rất khác thường, phỏng chừng sớm phải thể nghiệm thời kỳ mãn kinh rồi. Tóm lại là mắc chứng u buồn trầm cảm, lại còn biến thiên theo thời tiết nữa. Tâm tình đặc biệt rất dễ xúc động. Cha mẹ còn động tay động chân diễn xuất vai võ phụ, lại bị mẹ ta bất ngờ rống toáng lên. Trận thế đó đã hù ta không nhẹ.

Sau đó, đứng đợi hắn trước cổng trường, lúc nhận được tin là hắn sẽ không đến, ta bỗng nhiên lại muốn rơi nước mắt. Nhưng thật ra ta cũng không sầu não lắm đâu, chỉ là đột nhiên có một cảm giác rất mãnh liệt. Ngồi chồm hổm ở đó, hóa ra ta cũng có một khoảnh khắc như vậy, biết sợ một điều.

Mấy năm nay, ta chẳng có quan hệ thân thiết với một ai, kể cả Đại Thần, cũng chưa từng có ai thật sự nỗ lực chạm đến nội tâm của ta, ngay cả bản thân ta cũng không.

Ồ, không đi theo con đường tầm thường, đây chính là tôn chỉ của ta.

Ngẫm lại, hẳn cũng không có chuyện gì. Hai ngày nay cha ta nói cái trán của ông cứ âm ỉ đau nhức ngứa ngáy. Thật ra, nói vậy chẳng qua là muốn mẹ ta đáp lại một câu. Mẹ ta đánh cha chỉ vì không được chụp lại ảnh cưới, trong lòng cũng thấy không được tự nhiên. Ta cá là bà đang hối hận muốn chết. Bây giờ ta đúc kết lại, then chốt của vấn đề có phải là mẹ ta chê ta tặng quà quá rẻ mạt hay không đây?

Đang lúc suy nghĩ vẩn vơ, cái mũi đột nhiên ngưa ngứa, ngay sau đó ta rất có cảm tình, hắt xì một cái. Tiếp theo, ta chùi nhẹ cái mũi lên đầu vai hắn mấy cái, miễn cưỡng nói, “Thật ra, thầy tướng số nói em có số vượng phu vượng tử, vượng nhân vượng tài, tóm lại là vượng vượng!”

Hắn trầm mặc mất một lúc, “Liên quan quái gì đến tôi… Khoan đã,” Hắn đột nhiên ý thức được điều gì, đưa một tay lên sờ vai. Giọng nói thoáng có chút không khống chế được: “Cô vừa mới làm gì vậy?”

“Thì làm chuyện xấu đó,” Ta nhếch miệng cười, “Nói đi, thật sự là anh gặp phải em là số con rệp sao –?”

Vừa dứt lời, một chiếc xe hơi đời mới chạy xẹt qua. Đường phố Lào Cai tương đối tàn, dễ đọng nước lại còn đông đúc. Xe chạy tương đối gần đường dành cho người đi bộ. Chỉ thấy săm lốp xe quay tròn bắn lên một loạt tia nước, vừa vặn bắn đầy lên ống quần hắn. Vì ta được hắn cõng trên lưng lại kịp thời co chân lên, may mắn tránh khỏi kiếp nạn.

Chỉ trong nháy mắt, bầu không khí bỗng trở nên căng thẳng.

Trước khi hắn kịp mở miệng, ta cướp lời: “Rất rõ ràng, là anh phản ứng chậm.” Rõ ràng vẫn có thể tránh được mà! Hơn nữa, trời mưa, ống quần vốn đã ướt rồi, vấn đề không lớn.

Nhưng vừa nói dứt, một chiếc xe container gào thét chạy qua, vừa vặn xảy ra va chạm với tán cây ven đường –

Trong tiếng xào xạc tuôn rơi, nước mưa xoạch xoạch đổ ào xuống đầu.

Tiếp theo, một cành cây khô đột nhiên từ trên cây rớt xuống, cũng vừa vặn rơi trúng ngay đầu hắn, tốc độ cực nhanh. Căn bản là ta không kịp ngăn cản, nhưng hẳn là cũng có gây được một chút lực cản. Khụ, ta đã nói rồi mà, hôm nay ông trời bị vợ ném vỡ đầu…

Không hổ danh là Yêu quái đại nhân, vẫn có thể trấn định như trước. Chỉ thấy hắn từ từ vương tay, nhẹ nhàng lau nước mưa trên mặt. Bất động như núi, chậm rãi mở miệng lại là nghiến răng gằn từng chữ: “Tuyệt đối là vậy.”

Ta híp mắt cười, trộm nghĩ: Lần đầu tiên gặp hắn, đại thụ bên cạnh hắn bị sét đánh trúng, chẳng lẽ cũng bởi vì hắn gặp phải ta nên mắc số con rệp sao…

“Được rồi,” Hắn đi được hai bước đột nhiên dừng lại, “Vì sao tôi lại phải cõng cô?”

Đúng ha, vì sao? Ta nắm cằm, chăm chú tự hỏi vấn đề này, lập tức vui vẻ, “Em biết này, vì anh yêu thương!”

“…” Hắn ý thức được ta đã không còn khóc nữa, bèn giơ tay lên gỡ tay ta ra, “Xuống đi!”

Ta không thể trụ được, bắt đầu trượt xuống, đành phải thò chân đứng vững. Sau đó hắn xoay người đối mặt với ta, “Có thể biến.”

Ta nhìn hắn cười cười, bắt đầu nhướng mày, ánh mắt lim dim mơ màng, vẻ mặt choáng váng, nghiêng người ngã vào người hắn, “Ui da ~ e xỉu rồi!”

Hắn kiên định giơ tay bắt lấy trán ta, vừa đẩy ta ra khỏi cự ly gần, không có ta tiếp tục ăn đậu hũ của hắn vừa nghiêm mặt nhíu mày, khóe miệng co rút, “Vừa rồi kỳ thật cô không khóc đúng không!”

“Không muốn nhắc đến nữa,” Ta mở mắt ra, nghiêm túc chăm chú, “Em đã xỉu rồi mà.” Ta cũng không tin một người mỗi ngày đều đến hồ nước cho cá vàng ăn lại có thể nhẫn tâm ‘thấy chết không cứu’.

“Cô…” Hắn hít vào một hơi, đoán chừng thạt sự bị ta nhiều lần làm cho không biết nói gì, “Đừng ép tôi…” Hắn tăng thêm vài phần nghiến răng nghiến lợi, “Ép tôi đánh người…”

Ách…

“Ô hô!” Đúng lúc này, bên tai truyền đến một giọng nói có phần phấn khởi: “Tư thế gì thế này? Chẳng phải là liếc mắt đưa tình đấy sao?”

Nhìn lại, Dư Hoàng Nhung miễn cưỡng nheo mắt nhìn, sau đó liếc nhìn ta với vẻ suy nghĩ, lại nhìn qua Nghiêm Tử Tụng đầy hứng thú, “Hai giờ kém cậu đã ra ngoài đi mua nước tương, đi gần hai tiếng đồng hồ rồi còn chưa chịu về. Tôi đợi lâu đến nỗi trứng luộc cũng đã nguội hết cả rồi!”

Sau đó đưa mắt ngó ta, khẽ hừ một tiếng, “Tôi nhận ra cô rồi, cô ở cùng phòng với cái tên bán nam bán nữ kia!” Lại quay đầu nhìn Nghiêm Tử Tụng, “Nghĩ không ra nha, anh họ, cậu thật sự đi hẹn hò hả!” Sau đó vươn tay đưa cho hắn một cái dù, “Uổng công tôi làm anh em của ngài, còn đích thân đi đưa dù cho ngài!”

Nghiêm Tử Tụng không tiếp, mà đẩy ta ra hẳn, sau đó thối lui một chút, chậm rãi nhíu mày, “Tôi không có đi hẹn hò.” Vẻ mặt nghiêm túc nhìn Dư Hoàng Nhung, “Tôi chỉ đi mua nước tương thôi.”

“Vậy tương đâu?”

“Trứng luộc xong chưa?”

“Nhảm nhí! Ăn rồi.”

“Cho nên, nước tương, tôi không mua.”

“…” Dư Hoàng Nhung trầm mặc mất một lúc, gật đầu, “Có đạo lý.” Sau đó ném cây dù qua chỗ Nghiêm Tử Tụng, “Vậy hai người cứ tiếp tục, tôi biến đây!”

Nghiêm Tử Tụng tiếp được, sau đó lại ném về phía ta.

Kết quả —

Hoàn toàn lệch khỏi quỹ đạo. Tên này mà đi lính, không khéo lại bắn trúng quân mình.

Đợi đến khi ta nhặt dù lên, hắn đã trực tiếp bỏ rơi ta, sải bước đi đến bên cạnh Dư Hoàng Nhung, thân thiết mở miệng: “Trong nồi còn trái trứng nào không?”

“Cậu còn chưa ăn sao?”

“Hai trái cậu đều ăn hết?” Yêu Quái đại nhân hỏi một đằng trả lời một nẻo.

“Nhảm nhí!”

“Vậy còn cải bẹ?”

“Hết từ hôm qua rồi.”

“Còn tương ớt Quế Lâm…” Hắn lại chần chờ, “Tôi nhớ rõ là…”

“Trước hôm khai giảng chỉ còn lại có một chút thôi. Hôm đó ăn bánh màn thầu, tôi lôi ra ăn hết rồi.”

“Chao…”

“Quá hạn.”

Nghiêm Tử Tụng rõ ràng có chút chán ghét, “Không thể ăn cơm trắng được.”

“Chờ một chút!” Ta càng nghe càng thấy hấp dẫn, bèn gọi bọn hắn lại. Đợi bọn hắn quay đầu lại rồi, liền trưng ra một nụ cười huy hoàng sáng lạn nhất. “Hay là, em…” Híp mắt, “Nấu cơm cho hai anh nha?”

“Cô biết làm cơm?” Dư Hoàng Nhung vô cùng hưng phấn.

“Đương nhiên!” Ta nói dối không chớp mắt.

Yêu quái đại nhân chậm rãi đút hai tay vào túi quần, hơi nhún vai, cau mày, giống như đang so sánh nặng nhẹ, “Vậy…” Sau đó còn chăm chú nhìn ta, “Nấu cơm xong thì biến đi.”

“Hắt xì!” Ta nhăn nhăn mũi, cười, “Không thành vấn đề!”

“…”

***

Chỗ ở của Yêu quái đại nhân và Dư Hoàng Nhung quả thật khá xa. Là một căn nhà trệt nằm trong vùng giải phóng cũ. Chỉ có một phòng khách, phòng bếp thông với WC khiến ta lý giải thấu đáo thế nào là nhà chỉ có bốn bức tường. Liếc mắt nhìn lên tường còn thấy có một lỗ thủng. Thậm chí cả điện thoại cũng không có.

Trong phòng có một chiếc giường hai tầng, hai cái tủ quần áo, một cái quạt điện. Phòng khách bày một chiếc bàn cỡ trung và hai cái ghế. Không biết là đã được thu dọn rồi hay chẳng có gì để bày bừa mà trên bàn thấy trống trơn. Trong phòng mắc một sợi dây điện thòng từ cửa sổ vào để treo vài món quần áo. Phiêu đãng nhìn thấy mấy bộ đồ lót, trong đó còn có một cái màu đen bó sát người!

Ta thật muốn hỏi, ti vi đâu? Máy vi tính đâu? Sô pha đâu? Và cả điều khiển từ xa nữa, đâu rồi?

Chỉ có điều, ta không thể không nói. Hai tên con trai ở được như vậy cũng coi như rất ngăn nắp sạch sẽ. Không có bụi bặm cũng không bừa bãi. Liếc mắt xem qua một lượt, tuy rằng đơn sơ nhưng nhìn tủ quần áo, giường tầng kia cũng được sắp xếp rất gọn gang, sạch sẽ.

Thế như ngay cả tủ lạnh cũng không có…

“Thức ăn đâu?”

“Không phải đã nhận phụ trách nấu cơm sao?”

“…” Nhưng không bột đố gột nên hồ, ngay cả ta cũng cảm thấy khó khăn.

Sau đó Nghiêm Tử Tụng xách cái quạt bàn đi ra, suy nghĩ một chút rồi nói: “Ở đây không có máy sấy, cô cứ dùng quạt hong khô quần áo tóc tai trước đã.”

“Khụ!” Dư Hoàng Nhung trợn mắt, “Này anh, sẽ bệnh đó.”

“Tôi chưa từng bị bệnh.”

“Cậu là quái thú có được hay không! Khăn mặt đâu?”

“Đưa cho cậu?”

“…” Có lẽ vì trong nhà đột nhiên xuất hiện nữ sinh, Dư Hoàng Nhung có chút mất tự nhiên, “Nếu không, cậu đưa quần áo cho cô ta mượn đi?”

“Hôm trước cậu quên thu, tối hôm qua giặt rồi, vẫn còn đang phơi.” Sau đó hắn mới nhìn đến đống đồ trên dây phơi. Hí mắt dừng một chút, hình như nhìn thấy gì đó, lẳng lặng cất bước qua, bất động thanh sắc vơ cả đám đồ lót đem dấu đi.

Ta cười cười: “Không sao, em biết đường rồi. Em về trước đây, tối đến sẽ mang thức ăn đến cho các anh.”

“Được.” Dư Hoàng Nhung nhún nhún vai, “Anh họ sẽ đưa cô về!”

“…” Nghiêm Tử Tụng nhíu mày, sau đó cũng đi ra ngoài.

Vừa hay trời cũng tạnh mưa, cảm giác như sáng hẳn ra. Ta đi theo hắn ra cửa, phát hiện, không ngờ hắn còn hỏi mượn hàng xóm một chiếc xe đạp giống loại xe đẹp cỡ bự màu đen mà hồi nhỏ cha ta vẫn thường chạy, tục xưng là Hoàng Hà Mã. Không ngờ nó vẫn chưa tuyệt chủng… Trên cơ bản, với độ dài cái chân của ta thì đừng hy vọng chống chân tới.

“Nhớ nhìn đường đó!” Dư Hoàng Nhung tựa người vào cửa, vẫy vẫy tay.

Xe không có yên sau, vì vậy ta chỉ đành ngồi ở băng ngang, thử nghiệm tình cảnh hẹn hò yêu đương của mấy đại cô nương những năm tám mươi. Vô duyên vô cớ bỗng nhiên trở nên hưng phấn.

Ta thầm nghĩ, mình cũng to gan thật, biết thị lực của Nghiêm Tử Tụng không tốt mà ta còn dám ngồi xe cho hắn chở đi. Có lẽ Liên hiệp quốc cũng phải trao cho ta giải thưởng ‘Không biết sợ là gì’.

Sau đó, hắn lái qua một con hẻm nhỏ, thong thả một mình độc hành trên đường. Rất trấn định mở miệng nói, “Được rồi, hình như phanh xe không tốt.”

“…”

“Nếu xảy ra chuyện gì, cô cứ việc nhảy xuống,” Còn thòng thêm một câu, “Đừng làm phiền tôi