Chương 220 – Không thể khống chế

Hai người dựa vào nhau quá gần, Chu Thiến chỉ cảm thấy thân thể Triệu Hi Thành nóng như bàn ủi, cảm giác nóng bỏng đó như truyền đến tận đáy lòng cô

Ánh mắt của anh khiến cô hoảng loạn. Tay cô đặt trên ngực anh, cô thậm chí còn cảm nhận được dưới làn da nóng rực của anh, tim anh đang đập loạn.

Lòng Chu Thiến cả kinh, vội đẩy Triệu Hi Thành ra, tim đập loạn. Cô cúi đầu không dám nhìn vào mắt anh. Cô khẽ nói:

– Tôi đi xem Thế Duy

Nói xong vội vòng ra đằng sau, đi về phía Thế Duy.

Hôm nay cô đáng ra không nên đến, cô không nên quá gần gũi với anh. Nếu đã là chuyện không thể thì tại sao còn để cho anh có cơ hội làm cô bối rối?

Triệu Hi Thành nhìn bóng cô vội vàng rời đi, lòng buồn bã mất mát. Hai tay như vẫn còn lưu lại hương thơm thản nhiên của cơ thể cô. Anh nhẹ nhàng vuốt ve cánh tay, phủi đi cảm giác tê dại nơi đó rồi đi về phía bọn họ.

Chu Thiến cầm bộ quần áo vừa chọn xong hỏi ý kiến Thế Duy. Thế Duy chỉ cần là cô mua thì đều nói thích. Chu Thiến thấy Triệu Hi Thành đi tới, nhớ lại cảnh khi nãy mà mặt nóng bừng. Cô tránh anh đi qua chỗ khác mà chọn đồ cho Thế Duy.

Triệu Hi Thành thấy cô cố ý né tránh thì trầm mặt xuống, lòng rất khó chịu. Nhưng anh muốn cô thế nào đây? Là chính anh từ chối cô, chẳng lẽ còn muốn cô chết cũng phải bám riết lấy anh? Nếu cô thực sự là loại con gái như thế thì chắc anh đã thấy thoải mái.

Nhân viên bán hàng lúc này đi tới nhiệt tình giới thiệu:

– Tiên sinh, phu nhân, có muốn thử quần áo gia đình của cửa hàng chúng tôi không. Cậu bé nhà các vị đáng yêu thế kia, lúc đi dạo phố mặc như vậy sẽ rất ngọt ngào, ấm áp đó.

Chu Thiến thấy nhân viên kia hiểu lầm thì định sửa lại nhưng Triệu Hi Thành lại nói:

– Được, mang qua cho chúng tôi xem

Nhân viên cửa hàng cười tủm tìm mà đem đến một bộ áo gia đình rồi nói:

– Có của cha mẹ và con, kiểu dáng giống hệt nhau, thực sự rất đáng yêu

Nói xong đưa cho ba người mỗi người một chiếc áo rồi lại dẫn Thế Duy đi vào phòng thay đồ.

– Tiên sinh, phu nhân đừng lo, nhân viên cửa hàng của chúng tôi sẽ chăm sóc cậu bé cẩn thận. Giờ cũng mời hai người đi thử đồ đi

Nói xong liền bước đi.

Chờ nhân viên cửa hàng đi rồi, Chu Thiến giận dữ nhìn Triệu Hi Thành khẽ nói:

– Triệu tiên sinh, anh có ý gì? Vì sao lại làm chuyện khiến người khác hiểu lầm này?

Triệu Hi Thành nhìn khuôn mặt lạnh như băng của cô mà nói:

– Chẳng qua tôi muốn mua quần áo gia đình, sao lại khiến người ta hiểu lầm? Mua bây giờ sau này kiểu gì chẳng có lúc dùng

Nói xong cầm quần áo đi vào lòng thay đồ, trước khi vào cũng xoay người nhìn Chu Thiến nói:

– Cô cũng thử đi, tôi mua một bộ cho cô

Nói xong đi vào phòng thay đồ

Anh rất muốn nhìn Chu Thiến cùng mình và Thế Duy mặc quần áo gia đình nhưng nhìn khuôn mặt lạnh lùng của cô thì chẳng thể mở lời, đành nói trớ đi như vậy.

Cô sẽ mặc chiếc áo đó sao?

Chu Thiến cầm chiếc áo kia đứng đó. Không sai, cô rất mong có thể cùng Hi Thành và con mặc quần áo gia đình nhưng thế này là sao? Mua rồi sau này sẽ dùng? Với Tống Thiệu Vân sao?

Quần áo gia đình có thể tùy tiện mặc thử sao? Cô lấy lý do gì để mặc chiếc áo này mà đứng chung với bọn họ. Quá khó xử/