Chương 225 – Phòng hóa trang

Rèm cửa dày che đi ánh mặt trời bên ngoài, Chu Thiến đi tới mở rèm cho ánh nắng chiếu vào. Cô cảm nhận được ánh mắt nóng rực của Triệu Hi Thành đang nhìn mình chăm chú khiến tim cô đập loạn. Cô hít sâu một hơi, chậm rãi quay người lại đối diện với anh:

– Triệu tiên sinh, cảm ơn anh. Cảm ơn anh chịu làm người mẫu giúp tôi. Anh giúp tôi một việc rất lớn, tôi thực sự rất cảm kích

Chu Thiến nhẹ nhàng nói, mỗi lời nói đều xuất phát từ tấm lòng của cô.

Triệu Hi Thành chậm rãi đi đến bên cô rồi dừng lại, ánh mặt trời bên ngoài chiếu lên khuôn mặt của anh, đôi mắt đen láy phản chiếu ra ánh sáng trong suốt.

Anh lẳng lặng nhìn cô hồi lâu, hai mắt như có ngàn vạn lời muốn nói. Tim Chu Thiến đập loạn, lòng thoáng chờ mong, anh muốn nói gì với cô sao?

Nhưng đúng lúc này, Triệu Hi Thành lại cúi đầu, bâng quơ nói:

– Không có gì, chỉ là tiện tay mà làm thôi, lúc trước cô chăm sóc Thế Duy hết lòng, tôi giúp cô một chút cũng là điều nên làm.

– À!

Thì ra là vậy… Lòng Chu Thiến trở nên trống rỗng:

– Tóm lại, vẫn phải cảm ơn anh nhiều!

Cô cúi đầu, đi qua Triệu Hi Thành, cầm quần áo đã chuẩn bị đưa cho anh:

– Mời anh thay bộ quần áo này trước, cũng không còn nhiều thời gian, rất nhanh thôi là sẽ đến lượt chúng ta lên sân khấu!

Triệu Hi Thành đón lấy quần áo trong tay cô, anh thoáng dừng một lúc như định nói gì nhưng Chu Thiến lại quay đi chuẩn bị đồ trang điểm mà không nhìn thấy sự do dự của anh. Triệu Hi Thành ngây ra một lúc rồi mới xoay người, cầm quần áo đi thay.

Chỉ chốc lát sau, anh thay quần áo xong rồi ra khỏi phòng thay đồ

Lần này Chu Thiến chọn một bộ âu phục màu đen, áo sơ mi trắng, caravat kẻ sọc màu lam. Giày da màu đen và tất đen.

Âu phục bó sát dán lên đường cong trên cơ thể của anh giống như là đặt may riêng cho anh vậy. Bộ âu phục khiến khí chất cao quý của anh hoàn toàn được bộ lộ. Chu Thiến rất hài lòng với hiệu quả này. Cô mỉm cười đi tới sửa sang lại một số chỗ rồi thắt nút, đóng cúc cho anh. Loại chuyện này stylist và người mẫu làm khá quen nên Chu Thiến cũng chẳng thấy mất tự nhiên chút nào

Nhưng Triệu Hi Thành lại không như vậy. Giờ cô ở gần anh như vậy, chỉ cần cúi đầu là đã ngửi thấy hương thơm mát từ mái tóc của cô. Anh ngẩng đầu, để mặc cho cô sửa sang lại mọi thứ.

Anh còn cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của cô, cảm giác được hơi thở ấm áp của cô, không khí xung quanh vấn vít mùi hương thản nhiên. Ngón tay cô đôi khi sẽ lướt qua eo anh khiến anh có một cảm giác khác lạ. Tim anh dần đập anh, hơi thở cũng trở nên dồn đập. Anh không dám cử động, cả người cứng ngắc. Anh sợ mình chỉ hơi cử động thì sẽ không nhịn được mà ôm cô vào lòng. Tất cả như trở thành một sự dày vò, vô cùng khó chịu mà cũng rất đỗi ngọt ngào.

Đột nhiên, cô đứng tách ra, đứng không xa mà nhìn anh, ánh mắt vui mừng. Ánh mắt đó khiến tâm tình của anh rất vui vẻ, bất tri bất giác mỉm cười.

Chu Thiến đột nhiên nhíu mày, có chút khó xử nói:

– Triệu tiên sinh, chút nữa lên sân khấu anh còn phải bước đi, xoay người để cho mọi người nhìn thấy đằng trước, đằng sau của anh nữa đó

Cô nói những lời này ra mà đầy khó xử. Vẻ mặt áy náy nhìn anh, quả nhiên thấy anh khó chịu nhíu mày. Cũng khó trách, con người kiêu ngạo như anh phải làm thế là quá khó xử. Chu Thiến không muốn vậy, tuy rằng cô rất coi trọng cuộc thi này nhưng sẽ không ép anh làm chuyện mà anh không muốn. Cô đang định nói mình sẽ nghĩ cách khác thì Triệu Hi Thành lại khẽ nói: