Chương 23-1: Nhân sinh nếu như chỉ lần đầu gặp gỡ (1)

Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ.

Ban đầu, anh xem cô là người anh em.

Hò trò chuyện rất tâm đắc, hành động cũng ăn ý, ở bên cô, anh lúc nào cũng thấy rất vui.

Anh luôn ngờ đó chỉ là kiểu ăn ý, tâm đầu ý hợp giữa bạn bè với nhau.

Thực ra không chỉ đơn giản như thế, thực ra anh đã dần dần chím đắm vào những nụ cười, nỗi đau của cô từ lâu.

Chỉ là, anh không kịp thời nhận ra.

Từ nhỏ, mơ ước của anh về người yêu trong mộng là: Cô ấy nhất định phải có một mái tóc dài bay bay, đồng thời xinh đẹp, dịu dàng, lúc cười sẽ có vẻ e thẹn và xấu hổ không dám nói ra.

Thực ra anh nghĩ, đó không chỉ là tiêu chuẩn của mình anh, e rằng mẫu người yêu lý tưởng của đàn ông cả thế giới đều là thê.

Mà cô bé ngốc nghếch Trác Yến chẳng hợp chút nào với tiêu chuẩn của anh. Nên ban đầu. anh thật sự chỉ xem cô là anh em tốt, thật sự không có suy nghĩ thừa thãi nào.

Lần đầu anh nhìn thấy bạn thân Ngô Song của cô, anh đã rung động.

Cô gái ây hoàn toàn phù hợp với mọi mơ tưởng về người yêu tiêu chuẩn của anh.

Tóc dài, e thẹn, dịu dàng.

Thế là anh đã nhờ Trác Yến giúp anh theo đuổi Ngô Song.

Để có thể có được cô gái dịu dàng thanh lịch ấy, anh đã tốn không biết bao nhiêu công sức.

Cuối cùng thời gian không phụ người có lòng, cô gái ấy đã trở thành bạn gái anh.

Vốn dĩ nguyện vọng đã đạt được, anh nên vui mới phải.

Thực tế thì, bạn đầu anh cũng thực sự cảm thấy vui.

Chỉ là khi anh nhìn thấy bên cạnh Trác Yến, không biết từ khi nào đã xuất hiện một chàng trai khác, anh không nói rõ được vì sao mà càng lúc càng thấy không vui.

Chàng trai ấy rực rỡ nổi bật, là ngôi sao nổi tiếng trong trường. không biết có bao cô gái si mê cậu ấy.

Một người nổi bật như thế, có cô gái nào mà kháng cự lại hào quang của cậu ấy chứ?

Anh nhìn thấy quan hệ giữa Trác Yến và chàng trai ấy càng lúc càng tốt đẹp.

Anh cũng nhận ra bản thân càng lúc càng bực bội.

Cảm giác ấy giống như bị ai đó cướp mất thứ vốn thuộc về bản thân vậy.

Anh cũng không nói rõ bản thân lại sao lại có cảm giác đó.

Hoặc là, anh không muốn nói rõ vì sao bản thân lại có cảm giác đó.

Về sau anh vô cùng hối hận vì đã đánh cược với cô.

Chính vì trò cá cược đó mà cô và cậu ta mỗi lúc một gần gũi.

Chính anh đã đẩy cô về phía cậu ta

Anh rất hối hận vì đã phát hiện ra điểm tốt của cô quá muộn, muộn đến mức khi cô được người khác nhân ra, anh mới bàng hoàng tỉnh ngộ.

Nhưng có ích gì? Đã không kịp rồi.

Bên cạnh anh đã có một cô gái khác, còn bên cạnh cô, anh cũng không còn là người duy nhất ăn ý với cô.

Có lúc anh thật sự rất buồn phiền. Tại sao anh cứ phải đến lúc đã mất cô rồi mới nhận ra cô tốt đến nhường nào, khiến anh không nỡ buông tay đến nhường nào?

Anh đã quá ngô nghê, ngay cả bản thân thích gì cũng không rõ, cứ đẩy mình vào cảnh khó xử muốn làm cũng không được, mà tiếp tục thì càng không thể.

Về sau, cho dù ở cạnh Ngô Song, những mỗi lúc anh nhớ đến cô gái khác lại càng nhiều hơn.

Anh cảm thấy rất đau khổ, rất đau khổ.

Rốt uộc là từ bao giờ anh đã ý thức rõ ràng cảm giác của anh với cô gái ấy đã thay đổi?

Anh tìm ra đáp án trong trí nhớ.

Là lần cô bị ngã gãy chân, anh đón cô ra viện.

Cô được anh bế ra ngoài.

Khi anh bế bổng cô lên, anh gần như rúng động toàn thân.

Cảm giác ôm cô trong vòng tay tuyệt vời như thế, anh thật muốn bế cô cả đời này, không buông ra nữa.

Anh đi rất chậm, anh muốn cô ở lại trong vòng tay anh lâu hơn.

Nhưng cầu thàng không thể không có điểm tận cùng,

Cuối cùng khi anh bất đắc dĩ phải buông cô xuống, đưa vào trong xe taxi, anh cảm thấy rất chua xót.

Về lại bên Ngô Song, ngồi cùng cô ấy trong một chiếc xe khác, hai người tuy gần nhau nhưng anh nhận ra sự tung động với cô ấy đã dần dần biến mất.

Lúc này trong tim anh chỉ còn lại nỗi buồn phảng phất khi cô gái ấy tuột ra khỏi vòng tay anh.

Chiếc xe cô ngồi đến trường sớm hơn anh.

Khi anh xuống xe, anh nhìn thấy cô đã được Trương Nhất Địch đợi chờ từ lâu bế trong tay.

Khi nhìn thấy cô bị một người con trai khác bế, anh cảm giác cổ họng mình không thể nào ngăn chặn được vị chua chát cay đắng đang dâng lên.

Anh đành phải thừa nhận rằng anh đã ghen.

Lòng anh rối bời, không biết phải làm sao. Anh rất muốn cô biết tâm ý của mình, nhưng anh biết chuyện đó là chuyện tuyệt đối không thể – dù sao anh đã có bạn gái, đồng thời lại là bạn thân của cô.

Lúc tâm trạng rối loạn thì luôn gặp phải cảnh cô và cậu ta vui đùa quấn quýt.

Thấy cô cười rạng rỡ với chàng trai ấy, ngực anh bắt đầu nhói đau.

Anh rất không vui, rất bực bội, thế là về sau mượn một việc rất nhỏ mà anh đã nổi giân với cô.

Mắt cô rưng rừng, tủi thận quay người chạy mất.

Anh bực bội muốn đập vỡ mọi thứ xung quanh.

Nước mắt của cô khiến anh thấy như ngạt thở.

Anh đau khổ trách mình sao sự việc lại ra nông nỗi đó?

Tại sao anh lại khiến cô khóc?

Có phải vì anh quá tham lam?

Đã theo đuổi được một người, lại bắt đầu không buông được một người khác.

Anh cảnh cáo bản thân không thể làm người như vậy, nếu do anh theo đuổi Ngô Song trước thì nhất định phải có trách nhiệm với cô ấy mới được.

Anh bắt bản thận đè nén mọi cảm giác với cô nàng ngốc nghếch không biết tí gì kia.

Anh đau khổ kìm nén bản thân.

Nhưng tìm cảm lúc nào cũng thích đối nghịch với người ta.

Càng đè nén nó thì nó càng khiến anh không thể nào quên được.

Dần dà, ngay cả Ngô Song cũng cảm nhận được tâm sự của anh.

Anh biết anh có lỗi với cô, anh cũng rất muốn toàn tâm toàn ý có trách nhiệm với cô.

Nhưng có lúc anh thật sự không thể sai khiến trái tim mình, anh chẳng tài nào khống chế được bản thân đừng nhớ đến Trác Yến.

Cuối cùng Ngô Song không thể nhẫn nhịn được nữa.

Năm tư, mang theo phẫn nộ và đau đớn, cô ấy chia tay với anh, tuyệt giao với Trác Yến, một mình quyết tâm ra nước ngoài.

Trước khi Ngô Song đi, trong trường đã đồn đại rất nhiều chuyện. Rất nhiều người đều nói cô ấy vì tiền đồ mà bỏ rơi bạn trai.

Cô ấy không hề giải thích, chỉ lúc không có ai mới khóc với anh: “Chỉ có mình em biết, tuy chia tay là do em nói, nhưng em mới là người bị bỏ rơi! Em mới là người thật sự bị tổn thương! Em biết anh thích Trác Yến, anh càng kìm nén không nói thì tâm ý của anh với bạn ấy càng mạnh mẽ. Em không muốn là vật cản đường nhạt nhẽo giữa hai người. Thế nên, Giang Sơn, em buông tay anh! Em đi! Em chúc anh cuối cùng có thể đạt được mọi ước nguyện, có thể ôm người đẹp trở về!”.

Không lâu sau cô ấy đã đi thật.

Anh cảm thấy rất có lỗi với cô ấy.

Nhưng nhnh chóng lấy lại tinh thần.

Trước hôm tốt nghiệp, Trác Yến uống say, vì một người khác.

Anh cũng say, nhưng vì cô.

Anh và cô cùng ôm nhau khóc.

Anh van xin cô ngẩng lên nhìn anh, đừng xóa nhòa một người lặng lẽ yêu cô là anh như xóa nhòa một cảnh vật nào đó.

Về sau, anh ôm cô ra, gọi xe taxi. Trên xe cô đã không còn biết gì.

Cô dựa vào ngực anh, đôi môi đỏ hồng hé mở, run rẩy trong từng nhịp thở.

Anh không còn kiên nhẫn, bất chấp phía trước còn có tài xế đang lái xe, anh cúi xuống bịt lấy môi cô, ra sức hôn hít, quấn quýt.

Anh đưa cô vào khách san.

Cô nôn ọe, taofn thân bẩn thỉu.

Thực ra anh muốn nhân lúc này chiếm lấy cô.

Nhưng anh nhìn thấy cô đau khổ cuộn người lại trên chiếc giường trắng toát, ngay cả lúc nhắm mắt ngủ say cũng không ngừng rơi nước mắt/

Cô yếu đuối đáng thương như thế, trong sáng ngây thơ như thê,s khiến người ta thương xót như thế.

Anh không thể ra tay.

Anh thực sự không thể ra tay với cô!

Anh ôm cô, không làm gì cả, chỉ ôm lấy cô, suốt đêm.

Hôm sau sau khi tỉnh dậy, cô đờ đẫn nhìn ga trải giường.

Dưới cơ thể cô là máu đỏ.

Anh đoán chắc là cô đã gặp kỳ kinh nguyệt. Nhưng cô ngốc nghếch lại không dám chắc. Cô tưởng anh đã mượn men rượu làm gì đó với cô.

Vốn định nói cô biết thực ra giữa họ chưa xảy ra chuyện gì cả.

Nhưng nghĩ lại, anh quyết định thay đổi.

Anh khao khát có thể giữ cô lại bên cạnh, có thể làm bạn gái của anh, có thể khiến cô không còn nhớ đến người khác.

Thế là anh đã dựa vào suy nghĩ linh tinh của cô để khiến cô hiểu lầm rằng cô đã thực sự là người của anh.

Anh đang đánh cược.

Anh biết cô là một cô gái bảo thủ, muốn giữ gìn sự trong trắng.

Anh cược cô sau khi biết đã thất thân với anh thì đành phải ở bên anh.

Kết quả anh đã thắng cược.

Cô dứt khoát nhận lồi làm bạn gái anh.

Tuy cô có phần tâm ý nguội lạnh, có một số việc đến nước này rồi còn làm thế nào được, nhừng anh không hề để tâm.

Đối với anh, chỉ cần cô chịu gật đầu thì đã là hạnh phúc lắm rồi, anh nhất định phải giữ kỹ!

Anh thực sự sợ cô bị ai đó cướp đi.

Anh biết tấm lòng của Trương Nhất Địch với cô không ít hơn anh chút nào.

Thế nên mỗi lần thấy cô đối tốt với con nhím kia, anh lại hoảng loạn và tức giận.

Họ luôn cãi nhau vì con nhím nhỏ ấy.

Cô không bao giờ chịu bỏ cái thứ quỷ quái đó đi.

Về sau có lần họ cãi nhau dữ dội vì Trương Nhất Địch đã về nước.

Anh ấm ức với cô, bảo cô đi gặp Trương Nhất Địch đó, bảo cô nhất định sẽ không dám cho cậu ta biết cô đã là người của anh.

Kết quả là cô đi thật.