Chương 23

Trở về ký túc xá bệnh viện, Quan Kiện vội cho ngay cái đĩa CD vào máy tính xách tay. Anh rất cảm ơn thư viện Giang Kinh đã thực hiện chương tình số hóa cho thư viện. Diêu Tố Vân đã tìm giúp anh hàng trăm bài viết Trung, Nhật về ông Yamaa Tsuneteru và còn copy toàn bộ các văn bản và tranh ảnh vào đĩa cho anh đem về nhà đọc.

Phần lớn các nội dung tiếng Trung Quốc là những bài viết của giới báo chí về vụ ông Yamaa Tsuneteru bị hại, chẳng có mấy thông tin gì mới. Khi anh thấy quá thất vọng, định tắt máy để đi đánh bóng rổ, thì một bài đăng trên tờ “Tin vắn văn nghệ Giang Kinh” năm 1997 đã khiến anh chú ý.

“Tin vắn văn nghệ Giang Kinh” là tờ nội san của Hội nghệ sĩ Giang Kinh, trong đĩa CD có đến bảy tám bài của các số khác nhau. Có một bài chỉ là thông báo ngắn gọn “Nghệ nhân gốm sứ Nhật Bản nổi tiếng Yamaa Tsuneteru lại sang thăm Giang Kinh”, và in kèm bức ảnh ông ta. Vì là ảnh quét vào đĩa, nên hơi mờ. Ông rất quắc thước, có mái tóc hoa râm để xõa, trông rất có phong độ, rất nghệ sĩ. Điều khiến anh ngạc nhiên là, phía sau ông ta có bày khá nhiều tác phẩm gốm sứ lớn nhỏ, trong đó có một thứ lớn nhất, bắt mắt nhất là một pho tượng. Anh thấy quen quen. Nhìn kỹ, anh nhận ra đó là pho tượng Đức Mẹ.

Chính là pho tượng Đức Mẹ Maria đặt trong nhà thờ Thiên Chúa giáo gần Viện mỹ thuật! Khi anh bước ra khỏi buồng bệnh nhân, đã là 11 giờ đêm. Quan Kiện đạp xe đến cổng Trung tâm nghiên cứu, do dự một lát, anh lại quay xe, đạp về cửa nhà thờ Đức Mẹ.

Ngoài cửa không có đèn, ngọn đèn đường gần nhất cũng phải cách hơn chục mét. Quan Kiện thử đẩy cửa rào bằng sắt phía bên ngoài thì cửa này lại đang khóa. Đất của thần thánh và đất của tà ma đều phải treo khóa.

Chốn thiêng liêng này, tại sao lại bị coi là “có ma”?

Tại sao ông Yamaa Tsuneteru lại dính dáng đến nhà thờ nhỏ bé này? Liệu có liên quan gì đến việc ông bị hại không?

Một làn gió se lạnh và ẩm ướt đưa tới, Quan Kiện bất giác lùi lại.

Trong gió có một tiếng “kít” khe khẽ.

Anh bước sát cánh cửa sắt. Lại nghe thấy tiếng “kít”, hình như là tiếng cánh cửa mở nửa chừng, bị gió thổi đung đưa.

Đứng đây nhìn vào phía trước nhà thờ thì không thấy cửa sổ nào, hình như tiếng “kít” ấy là ở mé tường bên cạnh.

Cửa sắt chỉ cao chừng hơn 2m, Quan Kiện đứng lên xe đạp đu lên trên.

Rồi anh tụt xuống bên trong, sau đó dò dẫm bước vào mé bên cạnh nhà thờ. Đúng thế: có một cánh cửa sổ đang mở nửa chừng. Có lẽ tối nay là ý trời, tuy anh cũng chẳng rõ mình định tìm kiếm cái gì ở đây.

Pho tượng Đức Mẹ? Hoặc là bất cứ thứ gì có liên quan đến ông Yamaa Tsuneteru.

Anh bò qua cửa sổ hết sức nhẹ nhàng, vào trong giáo đường, đi vào bóng tối vô tận.

Anh lập tức cảm nhận được sức mạnh của bóng tối, nó có thể nuốt chửng tất cả.

Tại sao lại bảo nơi này là “có ma”? Nếu các tín đồ nghe nói thế, nhất định sẽ cho là khinh nhờn.

Nhưng tại sao mình lại thấy hoang mang thế này?

Có thể cũng chỉ tại bóng tối.

Anh bỗng có cảm giác rất vô căn cứ là có người đang ở trong bóng tối theo dõi mình.

Hoặc có lẽ không phải người, nói cho cùng, đây là “nơi có ma”.

Quan Kiện vốn không có ý thám hiểm nhà thờ, nên không chuẩn bị đèn pin. Anh đứng im, do dự hồi lâu, nghĩ rằng đã nửa đêm, nếu bật đèn lên thì cũng chẳng có ai chú ý.