Chương 23

Từ lần Lăng Lăng cùng Dương Lam Hàng ăn tối khiến cô bị đau dạ dày trở về sau, việc học tập của cô vẫn tất bật, không có cơ hội gặp lại Dương Lam Hàng.

Anh ta thỉnh thoảng sẽ gọi điện cho cô, quan tâm hỏi han một chút tình hình học tập cũng như cuộc sống của cô.

Mãi đến khi kết quả thi thạc sĩ được thông báo, hôm Lăng Lăng tham gia thi vòng hai, cô mới lại thấy Dương Lam Hàng.

Nhìn một loạt gương mặt xa lạ ngồi đằng trước, đằng sau là một đám sinh viên trợn mắt nhìn mình, tim của cô tăng tốc đập bình bịch.

Cô nghe nói giáo viên khoa Vật liệu người nào người nấy đều nghiêm nghị, mà cô thì, ngoài kiến thức trọng điểm đi thi viết trên hai tờ giấy kia, những cái khác hoàn toàn không có…

Trong tình huống kiểu này, lại liếc nhìn qua Dương Lam Hàng đang ngồi trong bộ đồ vest là thẳng tắp, cô cảm thấy anh ta nhìn cỡ nào cũng vừa mắt.

Nghiêm túc trầm mặc kinh điển, tự tin tài năng hơn người, biết tu thân dưỡng tính, ngồi giữa một đám người già cả, đích thị không giống người thường…

“Em chào các thầy, em tên Bạch Lăng Lăng, em học ngành Điện tử điều khiển tự động.”

Cô vừa dứt lời, một thầy giáo thoạt nhìn rất nghiêm nghị bắt đầu hỏi: “Vì em vốn không học Vật liệu nên tôi sẽ không hỏi vấn đề gì quá sâu, em đơn giản nói qua vài phương pháp phân tích vật liệu xem.”

Mấy cái này đến cả nghe qua cũng chưa từng, cô chột dạ vuốt vuốt tóc, nhìn về phía Dương Lam Hàng cầu cứu.

Thầy giáo vừa hỏi cũng quay đầu nhìn anh ta, vẻ mặt dường như muốn nói: Tôi đã thực tình giữ thể diện cho anh, câu hỏi này không khó đúng không?

Dương Lam Hàng che miệng ho khẽ một tiếng, cúi đầu nhìn phiếu điểm trong tay nói: “SEM, TEM, XRD, EPMA…”

Đều là cái khỉ gì vậy trời!? Anh ta làm ơn nói tiếng Trung Quốc được không?

Lăng Lăng cố gắng lặp lại một lượt, tiếc là không nhớ nổi…

“S…E…T…M…”

Một thầy giáo hói đầu thật sự không chờ nổi, ngắt lời cô: “Cho qua đi, vậy em nói xem: Em có ý kiến gì về Vật liệu kỹ thuật hiện đại không?”

Ý kiến, mấy ông thầy này đừng nói những câu trừu tượng như vậy được không?!

Lúc này Lăng Lăng phát hiện, câu hỏi mà Dương Lam Hàng đặt ra cho cô trong buổi bảo vệ tốt nghiệp hóa ra vẫn chưa phải biến thái nhất.

Cô suy nghĩ hết nửa ngày, khẽ khàng nói: “Thầy nói vật liệu gì ạ? Có thể nhắc lại được không ạ?”

Toàn bộ giáo viên ngồi dưới đều cúi đầu, cả buổi không ai nói chuyện.

Các sinh viên chờ vấn đáp ngồi sau đều đang cười trộm.

Lăng Lăng càng thêm bấn loạn, vô cùng bất an đứng trước mọi người…

Lại một giáo viên khác thấy không khí hơi yên lặng lúng túng, đành phải hỏi: “Vậy em biết cái gì thì cứ nói cái đó đi.”

Cô hết sức vô tội nhìn họ, vẻ mặt trống rỗng.

“Vậy tại sao em lại muốn chọn học Vật liệu?”

“Vì Vật liệu có tương lai…” Cuối cùng cô cũng trả lời được một câu, có vẻ như nói không được tốt lắm…

Giáo viên ngồi dưới đều dùng ánh mắt vô cùng thông cảm nhìn Dương Lam Hàng, không ai nói gì nữa.

Lăng Lăng cũng vô cùng thông cảm nhìn anh, đoán chừng trước nay anh ta chưa bao giờ bị mất mặt như thế này.

Dương Lam Hàng thong thả dựa vào lưng ghế, nhìn cô cười cười, kiểu cười này giống như đang an ủi cô: Có tôi ở đây em không phải sợ gì hết.

Lăng Lăng hít thở sâu, xoa xoa lòng bàn tay mướt mồ hôi.

“Tại sao em cho rằng học Vật liệu có tương lai? Vật liệu có tương lai ở chỗ nào?” Dương Lam Hàng rốt cuộc cũng mở miệng, ngữ điệu bình thản trấn định lướt nhẹ qua cõi lòng hoảng loạn của cô. “Không cần lo lắng, em có suy nghĩ gì cứ nói ra.”