Chương 23

Hồng Hồng nhìn thấy vẻ mặt hoảng hốt của Vân Hư, hỏi hắn xảy ra chuyện gì. Vân Hư đem nghi hoặc của mình nói thẳng cho biết, khiến cho Hồng Hồng cười ầm một trận.

“Ta tưởng là vấn đề gì, thì ra chẳng qua là như thế này, rất đơn giản à! Mặc yểm không phải muốn cứu chúng ta, mà chính là chỉ muốn lấy lòng bạch hồ ly kia.” Như vừa rồi, Mặc Yểm tỏ ra hung dữ với Bạch Bạch một trận, nhưng mà lại mang nàng đi xác nhận huynh muội họ Lăng bình an thì có thể thấy được điều này.

Vân Hư là người tu tiên, bộ dạng nhìn trẻ tuổi, trên thực tế cũng có năm sáu trăm tuổi , đáng tiếc cũng đều uổng phí giống nhau, từ nhỏ nhốt tại động phủ để tu luyện, hoàn toàn không hiểu việc sắc dục nam nữ , cho nên việc Mặc Yểm có ý đối với Bạch Bạch, hắn cũng là không hề có cảm giác. Càng không biết đàn ông thế gian bất kể mạnh mẽ hay thấp kém, cũng thích trước mặt người khác phái ra vẻ ta đây, trong lòng đều tự giác vì người khác phái yêu mến trong lòng mà đi làm trâu làm ngựa.

Hồng Hồng thì không giống với Vân Hư, thân chỉ là một con hồ ly bình thường, số năm đạo so với vân hư còn nhỏ chút, nhưng mà trải nghiệm phong lưu đã đủ để bình thản lý giải, liếc mắt cũng nhận ra là Mặc Yểm đối có “dã tâm” đối với Bạch Bạch, trong lòng còn có chút hâm mộ, nàng hồ ly xinh đẹp như vậy, thế mà bị tên chẳng rõ lai lịch chiếm tiện nghi, rõ ràng hồ ly cùng hồ ly mới là tuyệt vời thôi…

Hồng Hồng đã từng quyến rũ hồ ly, cũng chưa từng tu luyện tiên đạo một mình, hoàng hôn gặp gỡ thì mới không uổng phí, nếu như không phải trong lòng hắn nhắc nhở phải lo việc báo ân, Mặc Yểm lại nửa chừng xuất hiện mang nàng đi, thì hắn đã sớm xuống tay với nàng, đáng tiếc, đáng tiếc. Hiện tại Mặc Yểm có thể nói là ân nhân cứu mạng đối với bọn họ, thì đã sớm cùng hắn tranh đoạt nàng hồ ly xinh đẹp ngu ngốc kia.

Cho dù hắn muốn cướp, cũng đánh không lại Mặc Yểm… Ai, người ta kia mới gọi là cao thủ à!

Hồng Hồng nghĩ ngợi một hồi uể oải, rồi nói với Vân Hư: “Ta trước kia vẫn nghĩ tu vi của mình không tệ, đấu pháp đánh nhau còn chưa từng có thua, sư phụ cũng nói về tư chất tiến bộ là nhân tài kiệt xuất trong trang lứa, hôm nay xem như biết ngoài bầu trời còn có bầu trời khác, con người tài giỏi thì cũng sẽ có người giỏi hơn.”

Vân Hư gật đầu nói: “Đúng vậy! Ta xem pháp lực vị Mặc tiên sinh này chỉ sợ còn hơn sư phụ của ta, có thể thật sự là huynh trưởng của sư phụ cũng không chừng.”

Hồng Hồng đang định hỏi sư phụ Vân Hư là ai, đột nhiên nghe được trong sương phòng truyền ra tiếng Lăng Thanh Giám gọi: “Tiểu tiên trưởng, Hồng cư sĩ, xà yêu đã trừng trị chưa?” Trong âm thanh tràn ngập sự hoảng sợ và thấp thỏm, hai huynh muội bọn họ đêm nay thật sự sợ tới quá mức.

Hai người nhìn nhau cười, Vân Hư vỗ trán, bọn họ hoàn toàn đã quên hai người vẫn còn bị giữ trong vòng phục ma ở trong phòng.

Huynh muội nhà họ Lăng hoảng hốt còn chưa bình tĩnh lại, Vân Hư đã chỉ thị kéo vòng phục ma lại, Lăng Thanh Ba mềm nhũn hai đầu gối, thiếu chút nữa ngã xuống đất, may mắn Lăng Thanh Giám đỡ được nàng. Đúng là một cô gái được chiều trong một nhà giàu có, bị dọa đến môi trắng bệch, rất đáng thương.

Lăng Thanh Giám đành phải trước tiên đỡ nàng đến bên giường nghỉ ngơi, rồi lại quay ra hỏi thăm với hai người Vân Hư tình hình cụ thể và tỉ mỉ cuộc đấu pháp với xà yêu. Vừa rồi huynh muội bọn họ tuy rằng không thể tận mắt nhìn thấy tình hình chiến đấu, nhưng mà cũng nghe được rõ ràng tất cả tiếng động, hiển nhiên cũng biết Hồng cư sĩ trước mặt thực ra chỉ có là hồ ly, lời nói liền thốt ra với vẻ mất tự nhiên, ánh mắt nhìn đông nhìn tây, chính là không dám nhìn Hồng Hồng.