Chương 23

Thật ra Winner không phải không có tên, chỉ là cái tên của cô, những người biết về nó đều không còn muốn gọi, không muốn công nhận.

Nói qua một chút về những cái tên của Winner thì có đến bốn cái. Haibara – cái tên đầu tiên do chính ba mẹ cô đặt mang ý nghĩa “hoa hồng xám”. Mới nghe qua đã cảm thấy họ xem cô như hiện thân của một sự chán ghét đau thương. Khi ở đấu trường người, việc một đứa trẻ lạc đến đó và trở thành công cụ giết người giải trí là điều chưa từng có. Lý giải cho số phận nghiệt ngã của đứa trẻ ấy, họ tin rằng nó bị thượng đế bỏ rơi. Và Winner, cái tên đã quá đầy đủ ý nghĩa, là kẻ chiến thắng và là một quân cờ hoàn hảo. Cuối cùng là Khả Uyên, cái tên cô mới có cách đây vài hôm, ngẫu nhiên được đặt nhưng cũng không phải không có mục đích. Mục đích của người ấy là muốn cô tránh xa con trai ông ra.

Những cái tên xoay mòng trong đầu Winner, có rất nhiều người đang gọi những cái tên của cô. Tiếng gọi càng lúc càng nhòe nhoẹt, lúc lớn lúc bé, khi rõ ràng ngay bên cạnh, khi lại xa xăm như từ một cõi khác vọng đến.

Đầu Winner đau buốt, cô ngồi sụp xuống, hai tay bịt tai để không còn phải nghe thấy gì nữa.

Và rồi cô bật dậy.

Cơn choáng váng ập đến ngay sau khi Winner tỉnh giấc. Nó là hệ quả của vụ tai nạn và cú va chạm đầu. Gần đây những giấc mơ của cô đều không đầu đuôi, nhòe nhoẹt không hình thù. Và tỉnh lại lập tức đón một cơn quay cuồng.

“Làm nhiều điều tội lỗi quá nên mơ thấy ác mộng sao?” – Giọng nói vừa quen vừa lạ từ cuối giường vang đến. Quen vì đó chính là Đăng, lạ vì nó lạnh lùng và xa cách quá.

“Sao anh lại ở đây?” – Winner tay đỡ trán, mắt nhắm lại để kìm hãm cơn mệt mỏi.

“Em sợ à?” – Đăng nhếch môi cười, đôi mắt không đáy xoáy sâu vào Winner.

“Sao em phải sợ?” – Winner thở dài, nằm trở lại giường. Cô chỉ là không muốn gặp anh nữa. Càng dây dưa lại càng đau thương.

“Em đã gặp ba anh?” – Lời lẽ của Đăng không giống một câu hỏi.

“Anh biết hết rồi sao còn hỏi em?” – Winner vẫn nhắm mắt, môi khẽ mấp máy.

“Em thừa nhận?” – Đăng rít lên âm thanh nguy hiểm.

“Phải. Em đã gặp ông ấy.”

Winner dứt lời, chợt cảm thấy có gì đó đang mạnh mẽ siết lấy cổ mình. Mở mắt ra, cô sợ hãi nhìn đôi mắt Đăng hằn đỏ những tia máu, bàn tay đang nghiêm túc bóp cổ cô.

Winner không la lối, chỉ đập tay vào cánh tay Đăng. Anh đùa kiểu gì đây?

Nhưng ngay khi thấy lực dùng vào tay của Đăng đang ngày một tăng, lá phổi đau nhức vì thiếu không khí, cô biết anh đang thật sự muốn giết mình.

“Bỏ… em…ra…” – Winner thều thào, cơ thể ra sức vùng vẫy.

“Nói đi! Tại sao em lại làm như vậy?” – Đăng gào lên, mắt giăng đỏ những tia máu đáng sợ.

“Bỏ em… ra…” – Winner dùng hết sức gào lên, dùng hai tay cào mạnh vào cánh tay Đăng đến bật máu.

Ngay lập tức, tay cô bị chộp lại, đè dưới đầu gối Đăng, tay còn lại bị anh giữ chặt trên đỉnh đầu.

Winner bị dọa cho hoảng sợ, trong lòng còn dấy lên cảm giác đau đớn. Đăng muốn giết cô? Tại sao anh lại làm như thế?

Đã rất lâu rồi, nước mắt Winner không rơi, nhưng giờ đây một giọt lại một giọt thi nhau trào ra khóe mắt. Trái tim cô bị bóp đến nát tươm, đau đớn hơn cả thể xác lúc này.

Không khí trong phổi càng lúc càng ít khiến ý trí sinh tồn trong cô trỗi dậy, bàn tay đang bị tay Đăng ghì trên đầu giường mạnh vẽ bấu sâu vào thịt anh, máu theo đó từ từ rỉ ra.