Chương 23: Báo thù rửa hận

Kinh nghiệm nhiều lầnchịu thiệt mách bảo tôi, ra tay dạy dỗ Mạc Lâm cần phải đợi lúc BíchThanh Thần Quân không ở nhà, nếu không anh ta sẽ đánh mông tôi…

Lòng nhẫn nại và sự kiên trì của loài mèo rất tốt, sự nhẫn nại của tôi chờđợi suốt nửa tháng, cuối cùng đợi đến cơ hội Bích Thanh Thần Quân đi rangoài, sau đó xúi bẩy Cẩm Văn và Oa Oa cùng tôi đi tìm Mạc Lâm.

Lúc này vết thương của Cẩm Văn đã đỡ hơn nhiều rồi, cô ấy trở về sau mộtchuyến đưa thuốc đến Đông Hải, thần sắc tươi tỉnh, luôn luôn tươi cười, hoàn toàn không có dáng vẻ diêm dúa lòe loẹt như lần đầu gặp mặt, ngaycả trang điểm cũng mộc mạc hơn nhiều, chỉ là trở nên hay nói lải nhải,hàng ngày đều ra sức nói bên tai tôi Thần Quân là một vị thần tiên rấttốt, muốn tôi đừng ngoan cố như thế.

Cái kiểu lấy lòng của BíchThanh Thần Quân đó được sự khen ngợi của Tiểu Lâm tổng quản, thế là côấy đã trở thành Đãi nữ bên cạnh tôi, cùng với Oa Oa luôn luôn bám sát và quản lí dạy bảo tôi, hơn nữa cô ta lợi hại hơn Oa Oa rất nhiều… Mỗi lần tôi đánh vỡ bình hoa chôn dưới đất, đều bị cô ấy tìm thấy… Khiến mèotôi buồn lắm.

Thiên Giới vĩnh viễn là trời xanh, Cẩm Văn ngồitrong chòi nghỉ mát ở cổng thay tôi thêu hình cá lên quần áo để làmtrang sức, Oa Oa đang ra sức lau chùi khắp nơi, dường như không để lạihạt bụi nào sót lại mới cam lòng. Trong không khí buổi chiều nặng nềnày, tôi chạy đến trước mắt bọn họ lăn lộn làm nũng đòi đi đến nhà MạcLâm, liền nhận được sự hưởng ứng nhiệt tình. Sau khi Cẩm Văn thông báocho Tiểu Lâm tổng quản xong thì vui vẻ đi ra cửa, trong tay cô ấy còncầm một túi nhỏ, bên trong đựng hải thảo đặc sản của Đông Hải, nói làtặng quà cho Mạc Lâm tiên nhân làm thuốc, còn Oa Oa cô ấy cõng một baoto, bên trong đựng đầy các loại thức ăn, nói là đưa đồ ăn vặt cho tôi ăn ở nhà Mạc Lâm.

Mỗi lần tôi đến nhà Mạc Lâm đều cùng Bích ThanhThần Quân cưỡi con thú Kì Lân đi, chưa bao giờ phát hiện con đường nàylại nhiều hoa đẹp, đẹp không tả xiết, thế là tôi thường xuyên chạy đếnlăn lộn trong khóm hoa, lại muốn đi dã ngoại. Cẩm Văn và Oa Oa hiện nayrất quý tôi, hầu như có cầu tất ứng, kết quả nán lại trên đường rất lâu, mãi đến khi nhìn thấy cánh cổng màu đỏ son nơi Mạc Lâm tiên nhân ở,cuối cùng tôi cũng nhớ đến mục đích chuyến đi này liền nện gót chân.

Oa Oa đang chuẩn bị giơ tay nắm lấy vòng tròn của cánh cổng, tôi vội vàngngăn chặn hành vi lịch sự của cô ấy, giơ tay ra hiệu bọn họ lùi ra sau,để tôi tự mở cửa.

Trong lúc bọn họ không hiểu tại sao và lùi lạiphía sau hai bước, tôi co một chân lên, đạp mạnh lên cổng, đá cái cổngrơi xuống đất, bụi bay mù mịt, sau đó xông vào trong hung dữ hét to:”Tên khốn kiếp Mạc Lâm! Ra đây chịu chết cho ta!”

Lời vừa thốt ra,phía sau im phăng phắc, Cẩm Văn và Oa Oa há hốc mồm nhìn tôi, nói khôngra lời. Tôi không thèm để ý hai người bọn họ, vội vàng xông vào trongcửa, phải cào cho Mạc Lâm đau đớn, để báo thù việc cạo lông tôi.

Trong phòng đầy hoa cửa, hoa khoe màu đua sắc, đứa bé gái lần trước đến đãnhìn thấy, đang ngồi ở dưới hiên nhà hình như đang ngủ gật, nó lập tứctrở mình ngồi dậy, đang trố mắt đờ đẫn nhìn tôi, dường như chưa từngthấy cảnh tượng nào hãi hùng như vậy. Tôi nhanh chóng đi lên phía trước, một tay tóm lấy cổ nó, nhấc lơ lửng trong không trung, giơ ra móng vuốt nhọn hung dữ hỏi:”Tên xấu xa Mạc Lâm đâu?”

“Sư phụ… Sư phụ…” Đứa bé gái dường như hơi sợ hãi, lắp bắp trả lời,”Ông ấy đi ra ngoài hái thuốc rồi…”

Lúc này bọn Cẩm Văn cuối cùng cũng định thần lại, vội vàng nhảy bổ lêntrước túm lấy tay tôi the thé bảo:”Miêu Miêu đại nhân, ngươi nhanh thảtay ra! Ngươi không phải đến cảm tạ Mạc Lâm tiên nhân sao? Bây giờ đanglàm trò gì vậy?”

“Ai phải cảm tạ?” Tôi phẫn nộ kêu lên, sau đóvén váy lên, trọc lông lốc, chỉ chừa lại cái chóp đuôi có ít lông, cáiđuôi giống như đang trêu mèo tôi phát ra ánh sáng và lên án hành vi độcác của Mạc Lâm với mọi người:”Các ngươi xem! Tên khốn kiếp kia xúi giụcBích Thanh Thần Quân cạo bộ lông xinh đẹp trên người ta!”

“Phù!”Cẩm Văn vốn vẫn đang khủng hoảng, nhìn thấy đuôi của tôi, không nhịnđược bật cười, ngay cả Oa Oa và đứa bé gái bị tôi treo lơ lửng trongkhông trung, trên mặt cũng thấp thoáng nụ cười, làm tôi càng xấu hổ.

“Tóm lại ngươi nên bỏ tiểu cô nương nhà người ta xuống trước đi nhé.” CẩmVăn nhìn thấy sắc mặt khó coi, vội vàng ngưng cười khuyên,”Không liênquan gì đến cô ấy, đừng dọa cô ấy sợ.” Oa Oa đứng ở bên cạnh liên tụcgật đầu phụ họa.

Tôi suy nghĩ một lát, vì muốn tỏ vẻ bản thânmình là con mèo công chính nghiêm minh, thế là thả cô ta xuống, nhưngkhông ngừng truy vấn Mạc Lâm khi nào về, và ông ta đi hái thuốc ở đâu.

Đứa bé gái đó có tên là Tùy Ý gan cũng rất to, rất nhanh cũng trấn tĩnhlại, bán rẻ toàn bộ tư liệu của sư phụ cô ta cho tôi, bao gồm Mạc Lâmngủ nghiến răng mấy lần, một đêm đi vệ sinh bao nhiêu lần, và nhiệt tình cung cấp nhiều hình thức dày vò, bức cung đàn áp anh ta…Ví dụ như kẹpcôn, trừng mắt hổ, cho uống nước ớt… Tốt nhất là có thể khiến ông ấymấy ngày không ngồi dậy được, có thể không cần hỏi bài học bản thân.Thái độ phối hợp tích cực này, khiến tôi suýt chút nữa cho rằng ngườitìm Mạc Lâm tính sổ không phải tôi mà là cô ta.

Hai người thương thảorất nhiệt tình, bên cạnh Cẩm Văn và Oa Oa mồ hôi túa ra đầy trán, bọn họ liên tục muốn chuồn ra ngoài cổng, nhưng Hoa Miêu Miêu tôi là mèo gìchứ? Đây là thủ đoạn muốn bỏ chạy đi tìm viện binh, sớm đã nhìn thấytrong các cuộc chiến tranh ba trăm năm nay rồi, làm sao có thể để chohai người bọn họ chạy ra khỏi cổng được? Tôi giơ Phá Thiên Trảo ra, liếc nhìn bọn họ mấy cái, dùng bạo lực trấn áp, bọn họ rất thức thời. Chỉ có Tùy Ý tiếp tục vui vẻ nói:”Sư phụ rất thích dùng tôi để thử nghiệmthuốc mới, đắng chết đi được, lần này ngươi tóm được ông ấy, đem hỗn hợp các thứ linh tinh như Hoàng Liên, Đương Quy, Đại Hoàng gì gì nữa nấuthành một nồi, cho ông ấy uống, nhớ đừng nói là chủ ý của tôi nhé!”

“Được được.” Tôi khiêm tốn học hỏi, không ngừng thu nạp các chiêu thức cô ta dạy, chuẩn bị lát nữa dùng.

Chúng tôi một người chăm học, một người dạy tốt, không biết mặt trời đã lặnvề phía tây, trời đã tối rồi. Giọng nói quân tử của Mạc Lâm nho nhã nhưthư sinh cuối cùng cũng vọng lại từ ngoài sân:”Làm sao mà cổng nhà ta bị đổ vậy?”

Cẩm Văn kẻ ăn cây táo rào cây sung lập tức kêu lên:”Mạc Lâm tiên sinh ngài nhanh chạy đi! Hoa Miêu Miêu tìm ngài tính sổ đấy!”

Tôi vội vàng phi ra lao về phía trước, nhân lúc Mạc Lâm còn chưa kịp bỏchạy, chặn đường đi của anh ta, và hung dữ dùng Phá Thiên Trảo chộp lấyông ta, phát ra tiếng kêu uy hiếp:”Đền lông cho ta!”

Mạc Lâmkhông sợ tí nào, ông ta giơ cao mớ thuốc trong tay, cười hì hì nói:”Miêu Miêu đến thật đúng lúc, ta đi hái thuốc cho ngươi.”

“Ta muốngiết tên xấu xa nhà ngươi!” Tôi cong lưng, chuẩn bị tấn công. Cẩm Văn và Oa Oa tuyệt vọng nhắm mắt lại, chỉ có Tùy Ý hiếu kì mở to mắt nhìn,dường như rất hứng thú nhìn tất cả diễn ra trước mắt.

“Được thôi, ngươi giết ta đi!” Mạc Lâm chẳng có gì sợ hãi:”Nhưng giết ta rồi, thì cả đời này ngươi sẽ làm con mèo trọc lông.”

“Meo?” Nghe thấy những lời này, tôi miễn cưỡng thu móng vuốt lại, nghi ngờ nhìn ông ta, không biết trong hồ lô kia có thuốc gì?

“Ồ…” Mạc Lâm thở dài, ánh mắt dịu dàng mà hiền từ nhìn tôi nói :”Vi trị bệnh mà cạo lông của ngươi, trong lòng ta cũng rất buồn, để lập công chuộctội, mấy ngày nay ta đi khắp nơi lên rừng xuống biển để tìm nguyên liệuthuốc mọc lông, đem về pha chế thuốc mọc lông quý giá độc nhất vô nhịtrên thế gian này cho ngươi…Hàng ngày từ sáng sớm đã đi rồi, tối mịt nửa đêm mới về, ngươi nhìn ta khó khăn lắm…”

Vốn có chuyện này sao? Tôi lập tức do dự trở lại, không biết nên tóm lấy ông ta hay không tóm lấy ông ta…

“Ông trời rủ lòng thương, hôm nay ta cũng đã tìm thấy vị thuốc cuối cùng,thuốc mọc lông sẽ thành công, nếu bây giờ ngươi giết ta, thì cả đời nàykhông có lông đấy.” Mạc Lâm buồn bã lau khóe mắt, và liếc nhìn móng vuốt trên tay tôi.

Tôi vội vàng rụt móng vuốt lại, cười làm lành:”Thế… Thế thuốc mọc lông thực sự có thể giúp lông của tôi mọc dài ra như cũ sao?”

“Được! Đương nhiên là được!” Mạc Lâm trả lời chắn như đinh đóng cột,”Đây là bí quyết cổ truyền để lại, chỉ cần ngươi bôi liên tục không ngừng trongsáu tháng, thì lông sẽ ,mọc dài ra đẹp hơn trước đây nữa! Nếu không dàiđược ta để cho ngươi đánh chết.”

Thần kì như thế sao? Tôi kíchđộng mở to mắt nhìn mớ thảo dược trên tay ông ấy, chồm lên khổ sở vannài một mạch:”Nhanh pha chế cho ta, pha chế cho ta.”

“Tôi điđây.” Mạc Lâm cười hì hì cầm mớ thuốc đi vào phía trong phòng, đi đếnbên cạnh Tùy Ý, véo tai cô ta và kéo cô ta đi vào trong, vừa đi vừanói,”Tiểu tử hôm nay ăn cây táo rào cây sung, xem ta tính sổ ngươi thếnào nhé…”

Sắc măt của Tùy Ý thay đổi… Ngược lại Cẩm Văn và Oa Oacười nhưng tỏ vẻ không dám cười. Tôi hoàn toàn không hiểu tại sao… Chỉmãi nghĩ đến thứ thuốc thần kì chỉ cần sáu tháng là lông đã mọc dài ra.

Mạc Lâm rất nhanh chóng đã pha xong thuốc mọc lông, tôi ngập ngừng như cầmvật quý, ngửi đi ngửi lại. Ông ấy cẩn thận dặn dò tôi ba lần:”Nước nàylà để bôi lên người, mỗi ngày kiên trì bôi ba lần, đừng uống đấy!”

Tôi ra sức gật đầu, nhìn thấy trời đã tối, vội vàng chạy về phía HuyềnThanh Cung. Cẩm Văn vội vàng cảm tạ Mạc Lâm và biểu thị sự áy náy củamình, tặng cho ông ta quà mang đến, Mạc Lâm không biết nói nhỏ cho cô ta cái gì, Cẩm Văn lập tức nở nụ cười, liên tục gật đầu. Cái cảm giác nàykhiến cho tôi cảm thấy mình dường như lại đang bị nói xấu, nhưng lạikhông nghĩ ra nguyên nhân.

Sau khi trở về, Bích Thanh Thần Quâncũng đã trở về rồi, trên chiến bào của anh ta nhuộm đầy máu, người xemra cũng rất mệt mỏi, tôi vội vàng lao đến, nhìn trái nhìn phải, lo lắngxem anh ta có bị ở đâu không…

“Không phải lo đâu, đều là máu củacác loài yêu vật.” Bích Thanh Thần Quân nhìn thấy tâm tư của tôi, anh ta nhẹ nhàng nói:”Ngươi hôm nay không gây gổ ở trong phủ chứ?”

Tôivội vàng giơ cao thuốc mọc lông thần kì cho mèo dùng trên tay cho anh ta xem, và truyền đạt rành rọt lại chuyện hôm nay và lời của Mạc Lâm, anhta biết chuyện tôi đến nhà Mạc Lâm gây chuyện dường như hơi không vui,nhưng nghe đến đoạn sau cùng, không nhịn được nhếch mép cười, xoa đầutôi thành thật nói:”Thế ngươi phải nghe lời dặn dò của đại phu, bôithuốc hàng ngày mới được.”

“Đương nhiên!” Tôi ve vẩy cái đuôi không có lông, hạ quyết tâm không ăn cá, cũng không quên bôi thuốc mọc lông.