Chương 23 – Bất ngờ phát tài

CHƯƠNG 23 – BẤT NGỜ PHÁT TÀI

Trên đường về, Bạch Tiêu ở trong trạng thái bất an. Cô không biết giúp bé gái đó chết đi như thế rốt cuộc có đúng không.

Trâu Bác nghĩ rằng Bạch Tiêu vẫn còn nghĩ đến số phận bi thảm của Dương Di Châu mà chán nản buồn bã, anh nghĩ rằng lúc này khó có cách nào để Bạch Tiêu vui lòng được.

Bởi thế, Trâu Bác liền giở tuyệt chiêu: “Bạch Tiêu, anh đưa em đi ăn hải sản nhé!”.

Ăn uống là cách họ có được niềm vui một cách nhanh chóng nhất. Bạch Tiêu thích ăn hải sản, đặc biệt là những loại cá lạ. Cô ngờ rằng kiếp trước của mình chính là một chú mèo.

Họ xuống xe sớm hơn dự định rồi đi đến một nhà hàng hải sản trong thành phố.

Trâu Bác lấy ví ra, nhìn một lúc, nghĩ rằng đi rút thêm tiền cho chắc chắn.

Ai cũng nói rằng lúc buồn, con gái thường rất thích ăn, Trâu Bác thấy Bạch Tiêu đang tâm trạng như thế chắc sẽ ăn đến mức ví anh thành căn phòng trống mất.

Hai người đi đến một ngân hàng. Bạch Tiêu ngồi nghỉ ngơi trên chiếc ghế ở đại sảnh. Một mình Trâu Bác đi đến chỗ máy rút tiền tự động.

Bạch Tiêu đã đợi mười lăm phút, ngẩng đầu lên thì thấy Trâu Bác vẫn đứng trước cột ATM, cô nhớ là vừa rồi không có nhiều người đứng đợi ở đó.

Tại sao Trâu Bác rút tiền lâu thế?

Bạch Tiêu nghĩ: Có thể anh ấy đi rút mới biết trong thẻ còn ít, lai ngại mượn thẻ của Bạch Tiêu, cũng ngại nói với cô là mình hết tiền, nên gọi điện nhờ người khác chuyển ít tiền vào thẻ của anh ấy.

Nghĩ thế, Bạch Tiêu đứng lên, đi đến phía sau Trâu Bác, nhẹ nhàng nói: “Em hơi đau bụng, hay là hôm nay không ăn nữa, để hôm khác nhé!”.

Câu nói giải vây dịu dàng này lại khiến Trâu Bác giật bắn mình, lập tức quay lại, sắc mặt trắng bệch.

Anh lúng túng: “À, à, không sao, em đi sang bên kia đợi anh nhé, anh xong ngay thôi”.

Bach Tiêu gật đầu rồi quay lại đại sảnh.Lúc quay người đi, cô thấy máy ATM đưa ra một sấp tiền, chí ít cũng đến năm nghìn tệ, Trâu Bác rút ra rồi nhét vào ví.

Bạch Tiêu bỗng nghĩ: “Tại sao Trâu Bác không muốn cô đứng gần khi anh rút tiền, lẽ nào anh sợ cô nhìn thấy số tiền trong thẻ của anh hay mã thẻ hay sao?”.

Bạch Tiêu biết điều quay người đi, tâm trạng chẳng vui vẻ gì.

Cô sa sẩm mặt, cùng Trâu Bác đi vào quán hải sản. Trên đời này, người phi phàm có miệng lớn nhất chính là William Parry Murphy[1], vì không ai dám có ý kiến gì với định luật của ông.

[1] William Parry Murphy (1892 – 1987), là một bác sĩ người Mỹ, đá đoạt giải Nobel Sinh lý và Y khoa năm 1934 chung với George Minot và George Whipple cho công trình nghiên cứu của họ về bệnh thiếu máu cùng cách trị bệnh này.

Ví dụ như: Khi bạn gặp phải một công việc không hài lòng, nhất định sẽ liên tiếp gặp những truyện không vui khác.

Bạch Tiêu đã “giết” người, lại thấy bạn trai không muốn mình đứng gần khi anh rút tiền, sau đó cô muốn ăn một bữa hải sản thật ngon để giải tỏa, kết quả là ăn phải một sợi tóc.

Ai ăn cơm mà chưa từng gặp phải tóc chứ? Ăn món gì cũng lo lắng bất an, ăn phải tóc khi ăn cơm cũng giống như đi đường vấp ngã. Đó là điều rất bình thường…

Bạch Tiêu chau mày vân vê tóc, lại bị Trâu Bác ngăn lại.

Trâu Bác gọi nhân viên phục vụ đến.