Chương 23 – Chân tướng rõ ràng

Sáng hôm sau tôi vội vã đến bệnh viện, giữa chuyến đi gọi không biết bao nhiêu cuộc điện thoại nhưng chẳng ai bắt máy, cho đến lúc vào sân bay tôi vẫn gắng gọi thêm cuộc nữa mà vẫn vô ích, mọi liên lạc đều tiến vào hố đen, Trần Dũng ở nơi xa xôi chẳng có chút tin tức nào. Tôi lo lắng quá gọi cho Tiểu Kiếm nhưng nghĩ lại thấy khó có thể mở lời, quan niệm từ xưa thâm căn cố đế : việc xấu trong nhà không nên vạch áo cho người xem lưng. Chuyện vợ chồng ầm ĩ tốt hơn đừng để người khác biết. Nhưng mà đều sắp phải ly hôn tới nơi, còn phân biệt người trong người ngoài ư? Tôi không muốn cố chấp vấn đề này nữa, càng nghĩ càng sợ hơn.

Vì thế tôi quyết định chạy thẳng đến bệnh viện thăm Lượng Lượng, làm cách nào nữa bây giờ, tìm không thấy ông chồng phạm tội thì chỉ có thể đi thăm người bị thương trước, chuyện khác để sau hãy tính.

Bước đi trên ngã tư quen thuộc, tháng mười một ở miền Bắc lạnh và khô, tôi đi đến bệnh viện mà trong lòng hỗn loạn, không biết chuyện gì đang chờ mình phía trước.

Thật sự thống khổ! Đứng ở cửa phòng bệnh, nhìn Lượng Lượng hoạt bát đang nằm bẹp trên giường, mắt khép hờ, thỉnh thoảng nhăn mặt đau đớn, rên rỉ vài tiếng, hít thở nặng nề. Tự nhiên lòng tôi quặn thắt, nhanh chóng buông giỏ trái cây xuống, đỏ mắt hỏi cậu ấy. “Lượng Lượng, em sao rồi? Khó chịu ở đâu, nói cho chị dâu nghe”.

Nghe được giọng tôi, cậu ấy mở mắt ra, vẻ mặt khổ sở đóng băng vài giây, sau đó nắm chặt lấy góc áo tôi mà khóc. “Chị dâu, em đau quá”.

Thấy cậu ấy như thế, nước mắt tôi cũng ầng ậng muốn trào ra, tôi cắn răng chịu đựng, lấy khăn tay lau nước mắt cho cậu ấy. “Đừng khóc, Lượng Lượng kiên cường lắm, đừng khóc nữa”.

“Chị dâu, chị đi gặp anh Dũng mau lên, anh ấy gặp chuyện rồi, gặp chuyện không may rồi!”. Mũi cậu đỏ lên, hít hít nước mũi. “Bữa đó em lái xe anh ấy ra ga đón, giao chìa khóa cho anh rồi, anh nói muốn đi lấy đồ cho nhà hàng, lập tức sẽ trở lại ngay. Em hỏi anh ấy sao lại gấp gáp vậy, anh không nói, chỉ lặp đi lặp lại một câu : Lượng Lượng, anh Dũng làm sai một chuyện, phải nhanh chóng đưa chị dâu em về”.

“Trên đường về nhà hàng, sắc mặt anh Dũng rất xấu, xe chạy nhanh lắm, hình như anh ấy rất vội, em ngồi lo lắng suông chứ không biết giúp gì, thấy chiếc xe phía sau tiến lên, tốc độ cũng rất nhanh, đang định khuyên anh ấy chạy chậm một chút, ngờ đâu em chưa kịp nói, rầm một cái, thân mình văng về trước, choáng váng không biết mình đập trúng cái gì, cảm giác đầu ong ong, sau đó chẳng biết gì nữa”.

Dừng lại, cậu bồi bàn bé nhỏ đau đến nỗi mặt trắng bệch, đáng thương nhìn tôi, tiếp tục khóc. “Chị dâu, bọn họ nói đã cắt bỏ lá lách của em rồi, em, em sẽ không chết chứ?”.

“Không đâu, Lượng Lượng đừng nghĩ nhiều, đương nhiên không thể rồi”. Tôi đứng bên giường, hai mắt trống rỗng, chỉ có thể hời hợt an ủi Lượng Lượng, không phải tôi vô cảm, mà cả đầu tôi chỉ nghĩ về những lời cậu ấy vừa nói : Trần Dũng nói anh làm sai, anh nói anh phải đón tôi về, anh sốt ruột, anh đâm xe, anh…

Lời nói đó là tảng đá ném vào đáy hồ, tạo sóng mạnh mẽ. Lòng tôi như có lũ cuốn, nó cuốn phăng cả tôi, tôi kiệt sức ngã quỵ lên giường, nhìn chằm chằm Lượng Lượng, thều thào. “Anh ấy vì chị, là vì chị!”.

Đúng vậy, toàn bộ tai nạn này chính là vì tôi! Một bước. Hai bước. Ba bước… Tôi hoảng hốt lao ra khỏi phòng bệnh, hoảng hốt chạy xuống lầu, bệnh viện chật chội trở nên trống rỗng, ra khỏi chỗ của Lượng Lượng, tôi biến thành bóng ma lúc ẩn lúc hiện, từng bước từng bước đi đến phòng chăm sóc đặc biệt. Câu Lượng Lượng nói vẫn còn vang vọng bên tai, như chiếc máy quay đĩa bị hỏng cứ giật đến giật đi mỗi một đoạn nhạc.