Chương 23: Chúng ta sẽ mãi mãi không chia lìa 1

Đêm thu, trời rất lạnh. Tôi đi bộ về nhà, toàn thân lạnh đến run cầm cập. Còn chưa vào đến khu chung cư tôi đã giật mình đứng sững lại. Nhìn từ xa, tôi thấy có một cái bóng quen thuộc.

Tôi đứng ngây ra bên đường, mặc cho gió lạnh táp vào mặt, từng cơn đau rát lan tràn trên má. Tôi không dám đi tiếp, chỉ sợ mình nhìn không rõ, sợ đi tiếp bóng người trước mặt sẽ biến mất, sợ anh sẽ lái xe lướt qua tôi như chưa từng quen biết. Tôi chỉ biết đứng ngây ra trong gió lạnh. Nhìn thấy tôi đứng ngây ra anh liền ngồi vào trong xe. Tôi sợ đến thót tim, anh định bỏ đi sao? Bởi vì anh nhìn thấy tôi rồi nên muốn trốn tôi sao? Nước mắt tôi bỗng chốc trào ra.

Xe anh đỗ lại ngay sát cạnh tôi.

Cửa xe mở ra:

– Lên xe!

Là Lâm Diệu, đã lâu lắm không gặp, anh có vẻ gầy đi. Sống mũi tôi chợt cay cay, run run ngồi vào xe anh.

Đến nhà anh, cửa vừa đóng lại, anh đã ôm chầm lấy tôi rồi hôn tôi như điên dại. Cũng không biết là vì xúc động hay là vì lạnh mà toàn thân tôi như run lên. Ban đầu anh hôn tôi, về sau tôi bình tĩnh hơn, liền vòng tay siết chặt lấy anh không muốn buông ra. – Lâm Diệu, Lâm Diệu! – Tôi gọi tên anh, bật khóc nức nở.

Anh không nói gì, ôm tôi lên giường, nằm đè lên người tôi. Tôi không phản kháng. Được gặp lại anh như thế này tôi phải cảm ơn ông trời rất nhiều, lúc này đây tôi có thể cho anh mọi thứ…

– Em đổi điện thoại rồi à? Ban nãy tại sao không nghe điện thoại của anh, còn tắt máy nữa chứ? – Lâm Diệu đưa tay ra móc lấy cái điện thoại của tôi, bật máy lên, mở danh sách cuộc gọi và tin nhắn, sau khi không phát hiện ra đối tượng nào khả nghi mới hỏi.

– À, tối đó lúc về nhà bị rơi vỡ điện thoại! – Tôi thành thực trả lời, còn chủ động bổ sung.

– Cái điện thoại này là của người ta tặng em, chính là cậu bạn học lần trước đấy! Hình như nó bị hỏng rồi, thường xuyên không nhận được điện thoại, làm sao em biết anh gọi chứ?

– Hắn ta tặng em điện thoại làm gì? – Lâm Diệu lập tức cảnh giác hỏi.

– Nói là để tiện cho việc liên lạc. À phải rồi, chuyện của em họ của cậu ta với anh họ em thành công rồi, tối nay bọn em đi chúc mừng họ!

– Chẳng trách mà người em toàn mùi rượu, sau này không được dùng cái điện thoại này nữa, cũng không được uống rượu! Ngày mai đi mua cái mới!

– Tại sao? Đây không phải là tiền chắc?

– Anh sẽ mua cho em!

– Thế còn nghe được! – Tôi rời khỏi vòng tay anh, ngồi dậy, cúi xuống nhìn anh, hỏi. – Lâm Diệu, anh đã đi đâu vậy? Suýt chút nữa thì em hẹn hò với người khác rồi?

– Em dám! – Lâm Diệu ngồi bật dậy, lại ôm tôi vào lòng.

– Sao em không dám chứ? Anh đi biền biệt không có tin tức gì, ai mà biết anh có tìm được ai khác rồi hay không? Chẳng nhẽ em phải chờ anh đến già chắc?

– Muốn hẹn hò với người khác à, em không có cơ hội đâu! Anh có tai mắt cả đấy, nếu không anh đâu có về kịp lúc thế? Em còn định đi xem mặt nữa, muốn chết phải không? – Lâm Diệu ghé sát mặt vào tôi.

– Ai nói với anh là em chuẩn bị đi xem mặt? – Tôi kinh ngạc, hay là anh gài tai mắt ở bên cạnh tôi thật?

– Ngũ Dật Thiên nói cho anh biết đấy, anh vẫn liên lạc với anh ta mà, chỉ có điều không cho anh ta nói với em thôi. Nghe được tin này là anh chạy về đây ngay! – Lâm Diệu đắc chí nói.

– Hai người thông đồng với nhau phải không? Chẳng trách gần đây em cứ tưởng Bầu Trời uống nhầm thuốc, tự nhiên quay sang quan tâm em, ngày nào cũng bắt em đi uống rượu tiếp khách, hóa ra là kế hoạch của bọn anh! Lâm Diệu, anh giỏi lắm, anh cút đi cho em! – Tôi tức tối đẩy anh ra.

– Cái gì? Ngũ Dật Thiên dám dẫn em đi uống rượu à? Có phải anh ta hết muốn làm ăn với công ty anh rồi không? – Lâm Diệu phẫn nộ, cầm điện thoại định gọi cho Ngũ Dật Thiên.

– Thôi đi, anh đừng có giả vờ vô tội! Ngoài việc lôi em đi tiếp khách ra, anh nghĩ Ngũ Dật Thiên còn cách nào giám sát em nữa không hả? Anh thì giỏi rồi, một mình tự do tự tại bên ngoài, lại còn nhờ người đàn ông khác giám sát người yêu mình. Lâm Diệu, sao em không nhận ra anh lại thông minh thế nhỉ? – Tôi hừ giọng, hai tên khốn, sao mình lại bị bọn họ trêu đùa như thế này cơ chứ?

– Thôi đừng giận nữa, chẳng nhẽ em thì được chọc giận anh còn anh thì không được trêu chọc em sao? Hầy, anh thật sự rất nhớ em! – Lâm Diệu ném điện thoại sang một bên, cười hi hi làm nũng tôi, nhân lúc tôi chưa kịp định thần lại liền ôm chầm lấy tôi.

– Nhớ em sao không biết đường mà về cho sớm? Đúng là mất hết nhân tính!

– Anh cố ý đấy! Ai bảo em giày vò anh lâu thế? Chúng ta làm hòa nhé. À phải rồi, ngày mai đeo cái nhẫn anh tặng em vào nhé!

– Ném đi rồi! Lúc không tìm thấy anh em đã ném đi rồi!

Lâm Diệu sững người rồi ghé vào tai tôi, thì thầm:

– Em có biết cái nhẫn ấy đáng giá bao nhiêu không?

– Có thể đáng giá bao nhiêu chứ, chắc chỉ là đồ giả giá vài chục tệ chứ gì? Nhiều lắm cũng không quá một trăm tệ. Cái thứ rẻ tiền như vậy mà anh cũng dám bảo em đeo vào tay à? – Nghe Lâm Diệu cười khúc khích, tôi mới ý thức được có gì đó hơi bất thường. Lâm Diệu là con trai của Lâm Mộc Sâm, có thế nào cũng không thể tặng thứ đồ rẻ tiền cho tôi được.

Tôi quay phắt lại, nhìn thẳng vào mặt Lâm Diệu, hỏi:

– Anh đừng có bảo em nó là thật nhé!

– Là thật đấy!

– Không, anh mau nói với em là giả đi, là đồ giả anh mua có mấy chục tệ ở sạp hàng ven đường, mau nói đi!

– Là thật đấy! – Anh chậm rãi nói từng tiếng vào tai tôi.

Sét đánh ngang tai. Dường như tôi đang nhìn thấy một tập nhân dân tệ cháy bùng lên trước mặt mình. Tôi muốn lao đến dập lửa, dùng nước cũng không được, úp vung cũng không được, thậm chí dùng bình cứu hỏa cũng không được, càng chữa cháy nó càng cháy to, cuối cùng cháy rụi trước mắt tôi. Tôi òa khóc.

Tôi nhảy xuống giường, phát hiện ra mình không mặc gì, vội vàng cầm quần áo lao vào nhà vệ sinh. Thay quần áo xong, tôi lại chạy ra, nhảy lên giường, bóp cổ Lâm Diệu.

– Anh là đồ lợn, anh sống bằng cám heo phải không? Anh là đồ coi tiền như cỏ rác, sao anh có thể? Sao anh có thể tặng em một món đồ quý giá như vậy hả? Óc anh bị gián gặm rồi à, hay là đầu bị đập vào tàu hỏa hả? – Mặt tôi đỏ bừng lên, chỉ muốn bóp chết cái gã con nhà giàu phung phí này.

– Lâm… Lâm Sảng, thả anh ra!

Thấy Lâm Diệu bị tôi bóp cổ đến trợn trắng mắt ra, tôi mới hoảng hốt thả tay ra. Nhưng nỗi tức giận trong lòng vẫn chưa nguôi ngoai, tôi trợn mắt lườm Lâm Diệu, muốn dùng ánh mắt tóe lửa để thiêu cháy

– Người nổi giận phải là anh mới đúng chứ! – Lâm Diệu ngồi dậy mặc quần áo, nhưng anh không nổi cáu mà ôm tôi vào lòng.

– Mất rồi thì mua cái khác.

Tôi gõ đầu anh, nói:

– Nhân lúc tay em chưa cầm dao thì tránh xa em ra, em không dám chắc là mình giữ được bình tĩnh đâu đấy!

– Đừng cáu nữa, anh vừa mới xuống máy bay, lại phải lao lực, mệt lắm! Đi ngủ đi! – Lâm Diệu cứ ôm riết lấy tôi.

– Ngủ, ngủ cái đầu anh ấy! – Tôi đẩy anh ra, đứng dậy định đi.

Lâm Diệu kéo tôi lại:

– Em làm gì thế?

– Em về nhà, tìm cái nhẫn! – Tôi lao đi với vận tốc của tên lửa, mở cửa rồi xuống lầu, bắt taxi về nhà.

Xuống xe, đứng ở dưới lầu, tôi cố gắng quan sát vị trí cửa sổ nhà mình.

Không nằm ngoài suy đoán, từ cửa sổ nhìn dóng xuống đúng vị trí vườn hoa bên dưới. Chỉ có điều vườn hoa to thế này, muốn tìm thấy đâu có dễ, phải nghĩ cách mới được.

Tôi về nhà, điều chỉnh chuông điện thoại lên mức to nhất, lấy một cái khăn mặt bọc lấy. Nhẫn và điện thoại có thể tích và trọng lượng tương đương nên chắc sẽ bay xa như nhau. Lúc đó tôi ngồi trên giường và vứt đi, vị trí chắc là sẽ gần nhau.

Tôi đi ra ngoài cửa sổ, cố gắng nhớ lại vị trí và độ lớn của lực ném cái nhẫn đi rồi ném điện thoại xuống. Sau đó tôi cầm lấy cái điện thoại của mẹ đặt ở trên bàn và chạy xuống lầu.

Men theo tiếng chuông, chẳng mấy chốc tôi đã tìm được cái điện thoại, xem ra cái nhẫn chỉ ở quanh đây thôi. Nhờ ánh đèn điện thoại, tôi tìm kĩ từng tấc đất. Tôi không tin là cái nhẫn có thể bốc hơi được.

Nghe thấy tiếng lầm rầm ở đằng sau, tôi ngoảnh đầu lại nhìn, thấy hai ông bà già đang chỉ trỏ về phía tôi và xì xầm cái gì đó. Thấy tôi nhìn, bà lão liền hỏi:

– Cháu à, cháu tìm cái gì đấy? Tối thế này liệu có nhìn rõ không? Cẩn thận kẻo bị thương đấy!

Tôi định thần lại, thành thật đáp:

– Cháu tìm lại tình yêu của cháu!

Hai ông bà cụ nhìn nhau hồi lâu rồi bỏ đi.

Tôi lại bắt đầu tìm. Mắt như hoa lên, côn trùng trong đống cỏ cắn tôi khắp người, đầu gối quỳ xuống đất lâu quá cũng mất đi cảm giác. Cuối cùng tôi cũng tìm thấy. Tôi cầm cái nhẫn lên, lau cho sạch bùn đất rồi đưa lên miệng hôn một cái, ngoảnh đầu lại đã thấy Lâm Diệu đứng bên cạnh.

Tôi mặc kệ bùn đất đầy người, lao đến ôm chầm lấy Lâm Diệu.

– Em tìm thấy rồi, tìm thấy rồi!

Lâm Diệu ôm lấy tôi, hôn lên tóc tôi.

– Sao em ngốc thế! – Mắt anh lấp lánh trong đêm, còn đẹp hơn cả chiếc nhẫn tôi cầm trên tay nữa.

Lâm Diệu đã quay lại, Bầu Trời chủ động đề xuất cho tôi nghỉ một tuần, còn khẳng định sẽ không trừ lương của tôi.

Đương nhiên tôi rất vui mừng chấp nhận lời đề nghị này. Lâm Diệu dẫn tôi đi chọn điện thoại, vốn dĩ tôi không muốn anh phí tiền, điện thoại nào chả để dùng, nhưng anh một mực bắt tôi phải đổi điện thoại, thế nên tôi đành phải đi theo anh. Tôi cũng chủ động nói với mẹ sẽ dẫn bạn trai về nhà, mẹ tôi biết tôi có bạn trai thì mừng ra mặt, luôn miệng hỏi tôi về Lâm Diệu. Tôi bảo mẹ: Cứ đợi anh ấy đến là mẹ sẽ biết thôi mà, đảm bảo mẹ sẽ hài lòng.

Tôi tình cờ gặp Doctor Hoàng ở quầy bán điện thoại. Lúc này đáng ra anh ta phải ở trong phòng khám chứ?

– Ơ, Doctor Hoàng, trùng hợp nhỉ, điện thoại của anh cũng bị hỏng à? – Tôi vẫy tay chào hỏi

Doctor Hoàng ngoảnh đầu lại, nhìn thấy tôi, lại nhìn thấy Lâm Diệu đang ở bên cạnh tôi, ái ngại nói:

– Chẳng phải lần trước cô bảo tôi đền điện thoại cho cô sao?

Hả? Tôi ngoảnh đầu lại nhìn Lâm Diệu, thấy mặt anh biến sắc. Sao tôi lại xúi quẩy thế cơ chứ?

– À không cần nữa đâu, ai dám để anh tốn kém thế, bạn trai tôi nói sẽ đền cho tôi rồi! – Tôi nắm lấy tay Lâm Diệu, giới thiệu với Doctor Hoàng. Lâm Diệu lườm tôi một cái rồi mới mỉm cười.

Doctor Hoàng và Lâm Diệu gật đầu chào nhau. Anh ta bảo nhân viên bán hàng cất điện thoại rồi rời đi luôn.

– Lần trước suýt chút nữa em hẹn hò với người ta, chính là anh ta hả? – Lâm Diệu vừa chọn điện thoại vừa thờ ơ hỏi.

– Chọn điện thoại đi, lát nữa hãy nói! – Tôi biết anh lại ghen rồi.

Hai chúng tôi ai nấy đều có tâm sự, làm gì còn tâm trạng mà chọn điện thoại. Cuối cùng chúng tôi lấy đại một cái rồi trả tiền.

Lúc quay lại xe, tôi mới hỏi Lâm Diệu:

– Lâm Diệu, nếu như anh không quay lại, anh sẽ lấy một cô gái nước ngoài và sinh con với cô ta chứ?

– Anh không thể nào không quay lại! – Lâm Diệu trả lời chẳng chút do dự. Tôi mỉm cười thích thú.

– Nhưng làm sao em biết được anh có quay lại hay không chứ?

– Em không tin anh đến thế cơ à? – Lâm Diệu chau mày, tỏ vẻ không vui.

– Không, nhưng làm người không thể tin tưởng mù quáng. Bản thân mình thế nào em tự biết. Em cũng nói với anh rồi, em không xinh đẹp, tính tình nóng nảy, thích đánh người, bị một người đàn ông đá đến hai lần, em tham tiền, em hút thuốc… Lâm Diệu, em không muốn lừa anh, nếu như anh không quay lại, chắc chắn em sẽ hẹn hò với người khác, còn về việc người đó có phải bác sĩ Hoàng hay không thì em không biết! – Tôi thật thà nhìn Lâm Diệu. Lúc này nếu tôi nó: “Nếu anh không về, em sẽ chờ anh cả đời”, chắc chắn anh sẽ rất vui, nhưng ai chẳng biết đó chỉ là một câu nói dối.

Lâm Diệu không nói gì, bắt đầu dỗi, tay siết chặt vào vôlăng, quay ngoắt xe lại khiến tôi chóng cả mặt. Tôi biết những điều tôi nói làm Lâm Diệu không vui, nhưng làm người phải biết đối diện với hiện thực, cuộc sống là như vậy, tình yêu cũng vậy!

Cuối cùng Lâm Diệu cũng thả vôlăng, dừng xe lại, chán nản ngoảnh đầu sang nhìn tôi:

– Em không biết nói dối một câu để anh vui hay sao?

– Em có thể, nhưng anh có tin không?

– Anh tin, chỉ cần em nói anh sẽ tin! – Lâm Diệu nói.

– Vậy em sẽ nói, chỉ cần anh ở bên em, em sẽ không bao giờ để ý đến người khác!

– Câu này mới giống là tiếng người nói! – Lâm Diệu hài lòng gật đầu.

Lâm Diệu ơi, em thật hạnh phúc khi anh quay trở lại.

Trên đường ngang qua quảng trường trung tâm, không biết ảnh viện áo cưới nào đã dựng sân khấu ngoài trời và đang trưng bày tác phẩm của họ. Người đứng xem rất đông, các cô người mẫu mặc đủ loại áo cưới đi đi lại lại trên sân khấu biểu diễn.

– Chúng ta cũng xuống xem đi! – Lâm Diệu đỗ xe vào lề đường, dắt tay tôi hòa vào đám đông tham quan.

Đẹp thật! Trên khuôn mặt của mỗi cô dâu trong các bức ảnh đều tươi tắn, ánh lên vẻ hạnh phúc. Có lẽ con gái cả đời chỉ mong chờ có giây phút này, giây phút được đứng bên cạnh chàng trai mình yêu thương, đón nhận lời chúc phúc của họ hàng và bạn bè, trong lòng thầm nguyện ước được sống bên nhau trọn đời.

Một nhân viên của ảnh viện lại gần tôi, lịch sự nói:

– Hai anh chị chuẩn bị chụp ảnh phải không? Nếu bây giờ đăng ký có thể giảm giá hai mươi phần trăm, bình thường chúng tôi không bao giờ giảm giá cả

Tôi liếc Lâm Diệu, rồi lại nhìn ra đằng sau sân khấu, quả nhiên có không ít đôi tình nhân đang xếp hàng đăng ký.

– Bây giờ đăng ký thì bao giờ chụp được? – Lâm Diệu hỏi.

– Khoảng một tuần sau ạ!

– Em muốn chụp không? – Lâm Diệu hỏi tôi.

– Chụp cái gì chứ? Ai thèm chụp với anh? – Tôi miệng thì phản đối nhưng trong lòng lại không kìm nén được niềm hạnh phúc dâng trào.

Lâm Diệu mỉm cười, nói với anh nhân viên kia:

– Tôi muốn chụp đấy, nhưng chỗ các anh ngoài cung cấp dịch vụ chụp ảnh, có cung cấp luôn cô dâu không?

– Hả? – Anh kia nghệt mặt ra.

– Anh nghe thấy rồi đấy, cô ấy không chịu chụp. Nếu anh thuyết phục được cô ấy, tôi sẽ đăng ký ngay tức khắc!

– Hai anh chị có thể cho tôi biết tên họ không ạ? – Anh nhân viên kia tỏ thái độ hợp tác.

– Tôi là Lâm Diệu, cô ấy là Lâm Sảng.

Anh ta ghi lại rồi dẫn tôi đến ngồi xuống một cái ghế, sau đó nói:

– Hai anh chị chờ cho một chút ạ!

Sau đó anh ta thì thầm gì đó với mấy nhân viên khác, thỉnh thoảng lại quay ra nhìn chúng tôi.

– Để xem bọn họ có thể giở trò gì, nếu có thể làm bản cô nương cảm động, hôm nay em sẽ chấp nhận anh! – Tôi thích thú nói.

Lần này có kịch hay để xem rồi, hơn nữa lại trước đám đông như thế này. Nói thực là tôi rất thích những tình huống như thế này.

m nhạc đã dừng lại, một nhân viên tay cầm micro đi về phía sân khấu, các cô người mẫu áo cưới từ từ rút xuống khỏi

– Hôm nay chúng ta gặp được một đôi hết sức đặc biệt. Chàng trai muốn chụp ảnh cưới nhưng cô gái lại không đồng ý. Để có thể nhận được đơn đặt hàng này, tôi hy vọng mọi người sẽ đưa ra vài ý kiến cho chúng tôi, làm sao để cô gái gật đầu đồng ý! – Anh chàng MC ném câu hỏi cho quần chúng, không được lãng mạn cho lắm!

– Bảo chàng trai qùy xuống cầu hôn đi! – Một người lên tiếng.

– Nhàm quá rồi! – MC lại lắc đầu.

– Bảo chàng trai cắt cổ tay, không đồng ý sẽ chết trước mặt cô ấy! – Một người khác nói.

– Máu me quá! – MC lại lắc đầu.

– Đánh, không đồng ý thì đánh đến khi nào đồng ý thì thôi! – Một ý kiến khác

“Ồn ào…” câu trả lời của người nào đó khiến cho cả đám đông bật cười ầm ĩ, ngay cả MC cũng cười đến mức không nói ra lời.

Tôi toát mồ hôi, bọn họ hết người nọ đến người kia, ai cũng hung hăng cả. Tôi nhìn sang Lâm Diệu, thấy anh cũng cười lăn cười lộn.

– Thế này thì bạo lực quá! – MC cười xong liền lắc đầu.

Không ai lên tiếng nữa, ai cũng chờ đợi để xem kịch hay.

– Thế này đi, chúng ta chơi một trò chơi nhé! Đương sự đang ngồi ở bên dưới sân khấu, trong các bạn, nếu ai đoán trúng là hai người nào sẽ lập tức được giảm giá ba mươi phần trăm, hai đương sự cũng như vậy, giảm giá ba mươi phần trăm, có được không ạ? – MC nói xong liền nhìn sang tôi trưng cầu ý kiến, tôi liền gật đầu đồng ý.

– Oa, em đoán ra rồi, là anh chị! – Cô gái đứng gần chúng tôi chỉ vào tôi và hào hứng nhảy cẫng lên.

Lâm Diêu cười lăn lộn, còn tôi thì nhăn nhó. Tôi còn tưởng là tiếp theo đó vở kịch sẽ càng thêm lãng mạn, ai dè tôi bị lừa rồi!

– Chúc mừng anh chị!

Tôi còn đang thất thần thì chợt nghe thấy một giọng nữ rất quen vang lên bên tai, ngước mắt nhìn, hóa ra là Dương Lệ Lệ.

– Sao cô không đi làm à? – Tôi ngạc nhiên hỏi.

– Hôm nay có chút việc nên xin nghỉ nửa ngày, nào ngờ gặp hai người ở đây. Lâm Diệu, lâu lắm không gặp anh! – Dương Lệ Lệ chẳng hề tỏ vẻ ngại ngùng trước mặt Lâm Diệu, thậm chí còn thản nhiên hơn cả tôi. Trong khi đó tôi lại thấy ngại ngùng, cứ như thể mình có lỗi với cô ta. Vốn dĩ tôi cũng chẳng làm gì có lỗi với cô ta cả, chẳng qua sức quyến rũ của tôi lớn hơn cô ta một chút mà thôi, thế nên người Lâm Diệu chọn mới không phải là cô ta.

– Ừ, lâu lắm không gặp! – Lâm Diệu đưa tay ra, bắt tay xã giao với Lệ Lệ.

– Tôi phải đi trước đây, không làm phiền hai người nữa!

Sau khi ký hợp đồng, trả tiền đặt cọc, nhân viên ảnh viện rất biết điều, sắp xếp luôn cho chúng tôi chụp ảnh vào ngày mai. Nói như vậy có nghĩa là chúng tôi sẽ chen chân vào trước cả một đoàn người đang xếp hàng kia.

Quay trở lại xe, tôi hỏi Lâm Diệu:

– Hồi trước Lệ Lệ theo đuổi anh, anh biết chứ?

– Sao lại không biết? Cô ta thật là to gan, tặng hoa đến tận văn phòng đấy! Làm anh chẳng biết phải làm sao. Thật không ngờ ngay lập tức em lại nhận được hoa, làm anh tức gần chết!

À, hóa ra người gửi tặng hoa cho “Cô Lâm Diệu” lúc ấy chính là Dương Lệ Lệ, giờ tôi mới biết đấy.

– Thế về sau thì sao?

– Về sau chẳng phải anh với em qua lại với nhau rồi sao?

– Đúng, qua lại rồi, qua lại đến tận bây giờ! – Tôi không nén được hạnh phúc trong lòng, ngày mai sẽ chụp ảnh, điều đó nghĩa là gì? Nghĩa là tôi đã tu thành chính quả rồi? Tôi không thể bình tĩnh được nữa, tôi phải thông báo tin vui này cho mẹ biết. Nghĩ vậy tôi liền hỏi Lâm Diệu. -Tối nay có chuyện gì khác không?

– Còn làm gì nữa ngoài việc ngủ với em? – Lâm Diệu cười nói.

– Anh chết đi, tối nay về nhà em ăn cơm, có đi không thì bảo?

– Bố mẹ em không có nhà à? – Lâm Diệu ngạc nhiên hỏi.

Cái chàng ngốc này, tôi nghẹn họng, vùng ra khỏi vòng tay anh, định gõ đầu anh một cái nhưng lại thôi, anh ấy đã không thông minh rồi, còn đánh nữa sẽ thành đần độn mất!

– Anh sợ à? Bố mẹ em ở nhà, anh sợ thì đừng đến!

Lúc này Lâm Diệu mới hiểu ý của tôi, mặt lập tức tươi rói:

– Không sợ, không sợ!

Tôi liền gọi điện về thông báo cho mẹ, nói hôm nay sẽ dẫn bạn trai về nhà. Tôi nghe thấy mẹ dặn dò bố: “Ông ơi, mau trải thảm đỏ đi!”, ôi mẹ tôi thật đáng yêu!

– Bố mẹ em thích cái gì, em mau nghĩ đi, nên mua gì làm quà ra mắt đây? À phải rồi, anh còn phải về nhà tắm rửa một cái, mặc quần áo vest vào, không thể ăn mặc tùy tiện thế này được! Nếu không bố mẹ em lại tưởng anh là dân đầu đường xó chợ, còn phải lấy cả danh thiếp nữa, để chứng minh là anh có nghề nghiệp đàng hoàng, không phải dân ăn bám! Còn gì nữa nhỉ? Lâm Sảng, em cười gì thế? – Lâm Diệu vừa biết sẽ gặp bố mẹ tôi là cuống hết cả lên, thậm chí còn căng thẳng hơn cả tôi lúc chuẩn bị đi gặp bố mẹ anh.

– Mẹ em thích nhất là tiền, anh cứ vung tay ném ra một xấp tiền rồi quỳ xuống trước mặt họ mà nói: Thưa hai bác, hãy bán con gái của hai bác cho cháu đi! Em đảm bảo bố mẹ em sẽ lập tức giúp em thu dọn hành lý! – Tôi nói đùa.

– Đừng có nói bậy! – Lâm Diệu trợn mắt dọa.

– Ai dà, giờ anh bảo phải nghĩ thế nào, dù gì họ mà gặp được anh còn vui hơn bất cứ cái gì, anh tin em đi! Hơn nữa chẳng phải bố mẹ em đã nhìn thấy anh rồi sao, hôm sinh nhật em anh chẳng đến rồi đấy thôi, mặc dù không ngồi lại lâu lắm!

Tôi thực sự không nghĩ ra bố mẹ tôi thích cái gì, thường ngày ngoài đánh mạt chược ra thì họ chẳng có sở thích gì khác, chẳng nhẽ lại để Lâm Diệu xách một bộ bài mạt chược đến?

– Lần đó bố mẹ em chẳng thèm nhìn anh lấy một cái, chỉ dán mắt vào Trương Hạo, có khi đã quên bộ dạng của anh rồi cũng nên! A, anh nhớ ra rồi, mẹ anh còn một hộp nhân sâm, lát nữa em về nhà lấy với anh nhé!

Tôi ngây người, lại về nhà anh sao?

– Thôi, em cứ ở nhà anh đợi anh, khi nào em chuẩn bị sẵn sàng, chúng ta sẽ về ra mắt bố mẹ anh! – Lâm Diệu nhìn thấy tôi có vẻ không thoải mái liền bỏ ý định.

– Lâm Diệu, lần trước… – Tôi định nói cho anh biết chuyện tôi hiểu nhầm anh là con riêng.

– Không cần phải nói nữa, anh có thể đợi mà! Giờ chuyện gặp bố mẹ em quan trọng hơn. Mẹ em có hung dữ như em không? Còn cả bố em nữa, có uống rượu hút thuốc không? – Hả? Căng thẳng đến mức nói lộn mà cũng không biết. Suốt đường đi Lâm Diệu hỏi luôn miệng, sau đó để tôi ở nhà, một mình quay về nhà lấy nhân sâm.

Nhìn bộ dạng căng thẳng của Lâm Diệu, trong lòng tôi thấy ấm áp lạ thường, cuối cùng thì tôi cũng tìm được một người đàn ông coi mình là báu vật. Thế là mẹ tôi không phí công hương khói bao nhiêu năm nay rồi!