Chương 23: Huyền Âm Độc Xà

Lý Ngọc Nhân bị Diệu Nhiên nhìn đến nỗi trong lòng phát hoảng, bối rối lúng túng, giọng nói không khỏi hơi run run: “Sư tỷ, tiểu sư đệ được gia sư nhất mực cưng chiều, hơn nữa thời gian nhập môn chưa lâu, tu hành không đủ, sư tỷ pháp lực mạnh hơn đệ xa, chi bằng cứ để y theo nhóm của sư tỷ vậy!”

Diệu Nhiên hơi cúi đầu xuống, liếc nhẹ Lý Ngọc Nhân, rồi thở dài nói: “Được rồi, Lục sư đệ, vậy đệ cứ theo sau ta, nhớ đừng đi cách ta quá xa. Nếu không, khi gặp phải yêu quái lợi hại, ta khó mà bảo vệ được đệ.”

Lục Mộng Thần rất đỗi vui mừng, quay đầu nhìn Lý Ngọc Nhân, cười nói: “Đa tạ đại sư huynh!”

Lục Mộng Thần theo sát phía sau Diệu Nhiên tiên tử, nhìn bối ảnh mềm mại chợt ẩn chợt hiện, cảm thấy trong lòng nóng bừng, tham lam nguyên tố sinh trưởng dữ dội. Lục Mộng Thần phảng phất như bị ma nhập, trợn to đôi mắt, dang hai tay ôm lấy Diệu Nhiên, đồng thời lẩm bẩm tự nói: “Diệu Nhiên sư tỷ, đệ rất yêu thích tỷ, tỷ gả cho đệ được không?”

Diệu Nhiên tiên tử đang hết sức chăm chú nhìn về phía trước, vì đường đi càng lúc càng phức tạp phía trước, giờ đây đột nhiên bị một đôi tay lớn từ đằng sau ôm lấy, vừa vặn vòng lấy đồi ngực đầy đặn của nàng. Diệu Nhiên kinh hãi kêu một tiếng, ngay sau đó thân thể liền bắn ra một cổ chân nguyên vô cùng thâm hậu, xô thẳng ra sau lưng.

Lục Mộng Thần bị đánh bay ra ngoài, do không gian trong động nhỏ hẹp, hắn liên tiếp chạm vào vách động vài lần rồi mới rơi xuống mặt đất, miệng rỉ máu tươi, nhưng ánh mắt hắn vẫn nóng rực như lửa, nhìn Diệu Nhiên lẩm nhẩm: “Diệu Nhiên sư tỷ, tỷ thật là đẹp, gả cho ta được không?”

Chẳng những Diệu Nhiên tiên tử ngây ra, mà ngay cả Diệu Thủy, Diệu Tuệ hai vị tiên tử kia cũng ngẩn ngơ luôn. Diệu Nhiên tiên tử che lấy ngực, nơi đó vẫn còn thấp thoáng truyền lại chút cảm giác dị thường. Nàng thở hổn hển nhìn chằm chằm vào Lục Mộng Thần, thật không thể ngờ hơn hai trăm năm nay nàng chưa bao giờ bị ai phi lễ, vậy mà hôm nay lại bị một tiểu sư đệ đồng môn chiếm tiện nghi. Nghĩ Phong Thần Tông trăm ngàn năm nay, cũng chưa từng xuất hiện kẻ phóng túng hiếu sắc như vậy, sao Thiên Phong sư bá lại có thể thu nhận đệ tử như thế chứ? Càng nghĩ càng giận, trên mặt một vầng sương lạnh bốc lên, nàng nâng bảo kiếm trong tay, quang mang sáng rực nơi mũi kiếm không ngừng nhấp nháy.

“Sư tỷ đừng!” Diệu Thủy nhìn thấy Diệu Nhiên động sát cơ, không khỏi gấp rút kêu lên: “Lục sư đệ dù sao cũng có quan hệ đồng môn với chúng ta. Sư tỷ xin hãy bỏ qua cho hắn một lần! Nếu tỷ giết hắn, e rằng Thiên Phong sư bá sẽ không chịu để yên.”

Diệu Nhiên tiên tử nghe được lời khuyên của Diệu Thủy chợt như bị nước lạnh tưới lên đầu, thoáng chốc đã tỉnh táo lại, lạnh lùng nhìn Lục Mộng Thần hừ một tiếng.

Lục Mộng Thần từ mặt đất xiêu vẹo đứng dậy, dù có bị chút nội thương, nhưng hắn dẫu sao cũng đã luyện đến tầng thứ năm Tinh Tiên thần công, nên khôi phục rất nhanh. Hắn loạng choạng bước đến trước mặt Diệu Nhiên, khom người thi lễ, hỏa diễm trong mắt càng lúc càng rực cháy: “Diệu Nhiên sư tỷ, xin hãy thứ cho đệ lúc nãy đã đường đột. Thật lòng mà nói, đệ xác thực rất yêu thích tỷ. Không biết làm sao thì đệ mới có thể chiếm được trái tim tỷ?”