Chương 23 – Khi tấm mạng che mặt biến thành tấm khăn lau

Buổi tối, Tuần Tuần ở phòng dành cho khách trong nhà Trì Trinh. Lúc đầu Trì Trinh cứ một mực rằng từ trước đến nay chưa có ai ngủ ở ngoài phòng khách nên rất bụi bẩn, rồi lại theo Tuần Tuần, đang bận rộn với việc dọn dẹp cho sạch sẽ bằng vẻ quyết không dừng tay, đi vòng quanh phòng khách, chỉ đành đứng nhìn Tuần Tuần với ánh mắt trách móc từ đầu chí cuối. Rồi sau đó lại nói rằng, trong nhà chỉ có một bộ chăn đệm, không thể san ra được, mặc dù Tuần Tuần nửa đêm lạnh không chịu nổi bò dậy tìm trong tủ quần áo ra một chiếc đệm giường, rồi đóng cửa lại trước mặt Trì Trinh.

Nhưng Trì Trinh vẫn không chịu từ bỏ, anh ta tìm mọi cách, hết chọc tức rồi đến rủ rê mãi không thôi.

“Nếu đã quyết định cùng với tôi rồi, cần gì phải như người ngoài thế?”

“Cô sang bên đây đi, tôi chỉ ôm và nói chuyện thôi có được không?”

“Sao cô cứ cố chấp thế nhỉ? Cô giữ tấm thân mình như vậy để cho ai xem đây? Những người hiểu rõ nội tình việc ly hôn của cô có ai không biết chúng ta có chuyện với nhau, giữ cái danh hão ấy chi bằng cứ mở lòng ra thực sự với nhau đi.”

“Triệu Tuần Tuần, cô định giằng co với tôi thì cô tính sai rồi, tôi như miếng thịt mỡ to bày trước mặt cô như thế này mà cô không biết trân trọng, cẩn thận kẻo bỏ lỡ mất cơ hội đấy.”

Lúc đầu Tuần Tuần cảm thấy rất buồn cười, sau đó thì thấy bất lực. Đó chính là điểm mạnh của tuổi trẻ, có thể bám chặt lấy người khác bất chấp tất cả, chỉ cần một chút rung động thôi là không chịu buông tay. Giống như những chàng trai cố chấp ở dưới cầu thang của phòng nữ sinh viên trong ký túc năm nào, cứ một hai rằng, anh sẽ đợi em, để xem xem em có tới không, không tới cũng phải tới…

Nói theo đúng lương tâm, đối với một cô gái bình thường có lề có lối, thì không thể nói là không có tác động. Tuần Tuần dựa vào đầu giường nghĩ, nếu cô trẻ hơn mấy tuổi nữa, nếu cô không phải là người quá cẩn thận, chưa biết chừng cô đã không nén được và mở cửa ra nhào vào lòng Trì Trinh. Nhưng hiện thực trong lòng cô rất rõ, giữa đàn ông và đàn bà có lúc giống như chơi cờ, nếu không bình tĩnh thì sẽ luôn bị thua.

Sau cùng, hình như Trì Trinh cũng đã mệt và hết cách, nên nói một câu bằng giọng rầu rầu: “Triệu Tuần Tuần, cô thực sự quyết tâm không mở cửa ư?”.

Tuần Tuần ôm đầu cười đau khổ đáp: “Anh mà còn cứ như vậy là tôi không thể nào tiếp tục ở đây nữa”.

Cô vừa nói xong thì nghe thấy tiếng khoá cửa động đậy. Tuần Tuần giật mình, chưa kịp định thần lại thì Trì Trinh đã đẩy cửa đứng ở phía sau.

“Anh làm gì thế…” Tuần Tuần bất giác co người về phía sau.

Tay Trì Trinh cầm chăn, ném lên chiếc giường nhỏ ở phòng cho khách, đệm giường đang bên dưới Tuần Tuần bị rung mạnh.

“Cô ghê gớm thật đấy. Chăn cho cô này, kẻo không lại nói, ngay từ đầu tôi đã xử tệ với cô”, Trì Trinh nói giọng nặng trịch.

Tuần Tuần hơi ngạc nhiên: “Sao bỗng dưng lại nhân từ như vậy, làm tôi khó thích nghi lắm”.

Trì Trinh tưng tửng châm biếm, “Đừng có vội mừng, nhớ là đừng có đến nửa đêm nghĩ lại và thay đổi, lúc đó dù cô có kêu khóc, tôi cũng không mở cửa cho đâu!”.

Tuần Tuần chúc Trì Trinh ngủ ngon, nhưng Trì Trinh không đáp lại, mặt sa sầm quay trở về phòng của mình.

Tuần Tuần vừa nằm xuống thì nghe có tiếng cào cửa và cả tiếng kêu trầm đục của con mèo. Thì ra con mèo từ nãy tới giờ sợ hãi co mình trong một xó nào đó, bây giờ thấy phòng khách đã tắt đèn bèn trở dậy, tìm đến bên chủ nhân.