Chương 23 – Mọi người cùng về quê

Quan Thục Di không biết Tần Tri đang làm gì, Tần Tri cũng không giải thích, nàng cũng rất im lặng an tâm giả ngốc, chờ. Hôm ấy, Lang Ngưng tức giận mở cửa bỏ đi, cuối cùng cũng không quay lại.

Quan Thục Di không nói cho anh chuyện Lang Ngưng tới. Nếu Lang Ngưng không tìm cơ hội để nói với anh, cả đời nàng cũng sẽ không đề cập đến chuyện này. Quan cô nương không phải người hoàn toàn tốt tính, nàng không muốn xỏ giầy giúp người phụ nữ kia, điều đó rất không hay.

Sau khi lấy áo cưới và lễ phục, nàng đã yên tâm chờ quay về, mấy ngày nay, càng lúc nàng càng nhớ nhà. Hành lý gói vô số lần, cuối cùng, bao lớn bao nhỏ càng ngày càng nhiều, không còn cách nào khác, đành phải đưa lên xe Ngô Gia Dương chở đi, hiện tại miệng nàng chỉ toàn bọt nước, đến bây giờ vẫn chưa được ăn cơm, trong trí nhớ của nàng, những món đồ ăn vặt không ngừng quay cuồng.

Tần Tri bề bộn công việc, vội vàng đến ngất đi, theo kế hoạch sẽ xuất hiện trên tạp chí tài chính và kinh tế, trong hai ngày này khách đến ngày một đông, Quan Thục Di không hiểu những người đàn ông đó đang bàn luận về cái gì, bọn họ nói rất nhanh, thỉnh thoảng còn xuất hiện mấy người ngoại quốc. Những người đó, người nào cũng tỏ ra ngạo mạn, lúc nào cũng như đang nắm chặt hai tay, ngẩng cao đầu chuẩn bị đặc biệt diễn thuyết, Ngô Gia Dương hù dọa Quan Thục Di, anh ta nói, nơi này có rất nhiều kẻ là «sói trắng không đeo bao tay», ở thủ đô, ngoài chuyện sinh ra các loại chuyện xưa kỳ quái, còn sản xuất thêm một đám ảo tưởng, những người đó, nhóm này vừa đi, nhóm kia lại đến, Tần Tri tốt tính, thủy chung chỉ ôn hoà tươi cười tiếp đón, nhưng chỉ khách sáo bề ngoài, bà nội lại không ngừng điện thoại thúc giục. Cứ như vậy, bọn họ đổi vé máy bay, về trước một ngày.

Đêm trước khi rời Bắc Kinh, Quan Thục Di hạ hạ quyết tâm chia tay với con chó nhỏ.

Một con chó tách trà, bán ra hai vạn, cần chỗ ở đặc biệt, thảm điện riêng biệt, thức ăn cho chó, những thứ đó quá tốn kém, hơn nữa con chó quá nhỏ, không thể để nhiễm bệnh, truyền dịch tiêm phòng cũng là vấn đề. Quan Thục Di thật sự rất thích, nhưng nàng không đủ tự tin để nuôi nấng một sinh vật nhỏ yếu ớt cần được nuông chiều như vậy. Bản nhân nàng rất qua loa, có đôi khi đối xử với chính mình cũng chỉ bình thường được chăng hay chớ, bàn bạc hai ngày, Quan Thục Di rưng rưng cầu xin Ngô Gia Dương gửi con chó cho một nhà nào tốt.

“Anh nói đi, họ sẽ đối xử tốt với nó chứ?” Quan Thục Di ôm nó trong ngực, hỏi Tần Tri.

Tần Tri vươn tay, không ngừng gãi cằm cho nó: “Sẽ tốt, bởi vì còn nhỏ, họ lại càng phải cẩn thận. Nó đáng yêu như vậy, sẽ không ai có thể ngược đãi nó.”

“Em hơi tiếc.” Quan Thục Di thấp giọng.

“Vậy cứ nuôi đi, không tốn bao nhiêu tiền. Ngô Gia Dương chạy đi chạy về sẽ mang đồ ăn cho nó, hơn nữa, sau này anh cũng sẽ thường xuyên về.” Tần Tri khuyên, anh nghĩ, có con chó nhỏ ở cùng Quan Thục Di cũng là chuyện tốt, sau này công việc bộn bề, sợ là cuối tuần cũng không thể về.

Quan Thục Di lắc đầu, cười khổ: “Môi trường em sống không tốt để nuôi nó, nó thích hợp với cuộc sống thành thị như ở đây hơn.”

Nói xong, nàng khịt mũi, bỏ ra cửa, Tần Tri nhìn lại căn phòng anh đã sống trong chín ngày, trong phòng, rèm cửa sổ mở rộng, ánh mặt trời chạng vạng vào đông chiếu vào, ra giường trắng noãn, trắng như tuyết.