Chương 23 – Ngã ba đường

Phải lựa chọn tương lai thế nào mới không khiến bản thân thấy hối hận?

Giờ đây Lâm Nặc không muốn nghĩ đến vấn đề này, thật vậy có đôi lúc mỗi người đều muốn được làm con đà điểu.

Thế nhưng vẫn có người tỉnh táo, quyết đoán hơn cô. Chuyện cô chưa kịp nghĩ đến thì Từ Chỉ An đã thay cô giải quyết.

Đó là vào cuối tháng Mười, Lâm Nặc đang tụ tập ăn uống cùng đồng nghiệp với đông đủ các phòng ban, chẳng phải nhân dịp gì đặc biệt chỉ là một nhóm thanh niên trẻ tuổi tìm dịp trút bỏ áp lực cuộc sống và công việc.

Quen nhau đã lâu mà mối quan hệ giữa Lâm Nặc và Đinh Tiểu Quân vẫn chẳng thân thiết, hệt như lực đẩy của nam châm, chứ không thì cô thực sự nghĩ mãi cũng không sao hiểu được vì sao hai cô gái tuổi tác xấp xỉ nhau, cùng hưởng một nền giáo dục ngang nhau nhưng lại chẳng cách gì trở thành bạn bè.

Vì vậy mà cô ngồi cách xa cô ấy, ngồi chính giữa là Trì Nhuệ thi thoảng góp vui pha trò khiến mọi người xung quanh được dịp cười thỏa thuê.

Lúc chơi trò “nói thật”, đến lượt Lâm Nặc, có người hỏi: “Nụ hôn đầu với bạn trai là khi nào? Ở đâu? Cụ thể ra sao?”.

Câu hỏi cũ kỹ xa xưa, cô mỉm cười, đang ngẫm nghĩ đáp án thì một giọng nói lanh lảnh chen vào: “Hỏi chẳng rõ ràng gì cả, không hỏi người bạn trai nào, người ta làm sao mà trả lời được?”.

Cô liền quay lại, thấy nụ cười dịu dàng trên mặt Đinh Tiểu Quân vốn dĩ chẳng thèm liếc mắt nhìn cô, nói xong liền cúi đầu uống nước.

Không khí trên bàn tiệc bỗng chốc trầm lắng, vậy mà người đặt câu hỏi lại không nhận ra sự khác thường, tự nhiên tiếp lời: “Đương nhiên là chỉ mối tình đầu rồi”. Đó là một đồng nghiệp nam hơn Lâm Nặc vài tuổi, cũng là người cực kỳ ưa thích sự náo nhiệt, lúc này đưa mắt liếc Lâm Nặc, nhướn mắt hỏi: “Chuyện thú vị như vậy, chắc vẫn chưa quên đâu nhỉ?”.

Lâm Nặc cúi đầu rồi ngước lên nhìn, nụ cười rạng rỡ vẫn ngự trị trên khuôn mặt cô, “Sao quên được chứ”. Cô chống cằm, thoải mái nói: “Bạn trai hiện giờ của mình chính là mối tình đầu”.

Một nữ đồng nghiệp tò mò hỏi: “Yêu nhau bao lâu rồi?’.

“Bốn năm”, cô trả lời theo phản xạ, nói xong trái tim có khẽ xao xuyến.

Hóa ra đã lâu như vậy rồi.

Quả nhiên đã thu hút ánh mắt ngưỡng mộ của người ngồi cạnh, lúc này cô lấy điện thoại ra, cười nói: “Thật ngại quá, mình nghe điện thoại đã, lát nữa tiếp tục chịu sự tra khảo của mọi người nhé!”.

Chiếc điện thoại liên tục đổ chuông, tránh nhân viên phục vụ, Lâm Nặc liếc nhìn tên hiển thị trên màn hình, ngập ngừng trong giây lát rồi chậm rãi nhận điện.

Cô cười nói: “Vừa nhắc đến anh với các bạn đồng nghiệp”.

Từ Chỉ An lặng im hồi lâu thấp giọng đáp: “Ừ”, âm thanh khẽ ngân vang rồi tan biến dần trong ống nghe.

Cô hỏi: “Anh đang tăng ca à?”.

“Đâu có”, anh mệt mỏi nói, “Bản thiết kế ngày mai làm xong rồi!”.

Cô trầm ngâm: “… Hơn nửa tháng trời rồi, anh vất vả quá”. Hóa ra, hai người đã không liên lạc với nhau gần hai mươi ngày.

Tình cảm bắt đầu thế nào, vì sao từ nồng nàn, mãnh liệt lại trở thành lạnh nhạt?

Thời gian chẳng phải là một loại vũ khí sắc bén gì mà hệt như lưỡi dao cùn, chậm rãi từng chút, từng chút cắt đứt tất cả mối liên hệ tự lúc nào. Có lẽ lợi thế duy nhất chính là, sự chia cắt khiến con người chẳng thể cảm nhận được nỗi đau đớn triền miên.

Cuối cùng, Từ Chỉ An hẹn Lâm Nặc ra ngoài gặp.