Chương 23 – Nghỉ phép

Sau khi kết hôn tất nhiên là tuần trăng mật. Về chuyện này, cả hai người lại vô cùng ăn ý, chưa bao giờ bọn họ hợp ý nhau đến thế. Không để ý đến thân phận địa vị, bọn họ không chọn đi du lịch nước ngoài, cũng không đi đến bất cứ khu du lịch nổi tiếng nào trong nước. Bọn họ đơn giản lựa chọn một vùng nông thôn, cũng không nói cho ai biết. Trong con người bọn họ đều tồn tại một ý thức cá nhân vô cùng mạnh mẽ.

Cảnh vật hai bên đường đều rất thanh tĩnh, tuy rằng thỉnh thoảng lại bắt gặp những bãi rác thải ngổn ngang nhưng cũng không ảnh hưởng nhiều đến tâm trạng của hai người. Giang Nhân Ly cầm một quyển tạp chí trong tay, tùy ý lật giở, nào là tin giải trí, nào là tin kinh doanh, đều phô bày ra trước mặt mọi người. Cái xã hội này đều cần mấy chuyện đó để thỏa mãn lòng bát quái, nếu không nhất định sẽ u ám ủ rũ cả ngày không thôi.

Tới nơi, bọn họ đều ăn mặc quần áo rất nhẹ nhàng đơn giản, thật khiến cho tâm tình được thả lỏng.

Mạc Tu Lăng mặc áo sơ mi và quần thụng thoải mái, vẻ mặt tươi cười, khiến Giang Nhân Ly nảy sinh ảo giác. Anh dường như vẫn cứ là anh của năm xưa, vẫn là một chàng trai hơi một tý là đỏ mặt, cảm giác vô cùng quen thuộc trở về, cuộc sống tựa hồ cũng không quá gian nan.

Ngày đầu tiên, hai người cùng nhau giúp một người nông dân vào vườn cam hái quả, cả không khí tràn ngập mùi thơm mát của cam.

Mạc Tu Lăng trèo lên cây, tay cầm một cái kéo cắt cuống cam. Anh cắt cuống rất ngắn, chỉ có như vậy thì cây cam mới dùng được lâu. Giang Nhân Ly nhìn anh trên cao, lo lắng nói: “Cẩn thận một chút.”

Mạc Tu Lăng quay xuống nhìn cô cười: “Không sao.”

Giang Nhân Ly đứng dưới tán cây, cũng dùng kéo cẩn thẩn cắt những quả ở thấp, sau đó lại nhẹ nhàng đặt vào trong sọt.

Thời tiết cuối thu, Giang Nhân Ly đứng trên đất bùn, mồ hôi ướt đẫm cổ. Có vật gì từ trên cây rơi xuống, cô đưa tay lên xoa cổ, nhưng không thấy gì, chỉ cảm thấy hơi đau. Mạc Tu Lăng thấy cổ cô hồng lên, liền trèo xuống, nhìn cô : “Để anh xem.”

Giang Nhân Ly nghe lời bước đến gần anh: “Có cái gì vậy?”

“Chắc là bị con gì cắn.” Mạc Tu Lăng suy đoán.

Quần áo trên người anh dính nhựa cây, khiến cho màu áo trắng trở nên nhem nhuốc.

Cô nhìn thấy anh như vậy, trong lòng cảm thấy lắng xuống, cô che miệng cười.

Mạc Tu Lăng lắc đầu, không đi để ý cô. Anh chạy đến chỗ người chủ vườn cam mượn một lọ nước hoa, sau đó xoa lên cổ cô. Vết thương bị chạm vào, cô kêu lên một tiếng.

Mạc Tu Lăng bật cười: “Đáng đời.”

“Đúng là vô lương tâm.”

(hihi anh chị hạnh phúc thế nhờ ^^)

Giang Nhân Ly cười chạy vào bếp đun nước tắm. Chuyện tắm giặt ở đây không được tiện lợi lắm, muốn tắm nước nóng phải đun nóng rồi dùng xô xách vào nhà tắm. Giang Nhân Ly nhìn đống củi, nghi hoặc không biết phải làm như thế nào. Mạc Tu Lăng kéo tay cô lại: “Rửa nồi.”

Cô mang nồi đi rửa, còn anh ngồi xuống nhóm bếp.

Ánh lửa chiếu lên mặt anh, vẻ mặt anh rất chăm chú. Anh đưa tay lên quệt mồ hôi, một vệt nhọ màu tro xuất hiện trên mặt. Giang Nhân Ly nhìn thấy liền cười. Anh bị cô nhìn đến nóng ran, mới đưa tay áo lên xoa xoa.

Nước ở đây rất tốt, đều là nước giếng, chạm vào cảm thấy khá lạnh. Giang Nhân Ly đổ nước vào trong một cái nồi to.

Chỉ là việc cỏn con nhưng cô lại cảm thấy đạt được thành tựu.